tản mạn về tình yêu
Linh tinh. Hình ảnh. English. Liên lạc . TẢN MẠN - THƠ CA BÌNH ĐỊNH. Lời ngỏ người biên tập. Đôi nét giới thiệu về tỉnh Bình Định. Bài Ca Bình Bắc - Vũ Hoàng Chương. Bài Chòi Bình Định - Đào Đức Chương. Bài Chòi Bình Định - Lâm Hà. Bài thơ buồn cho một tình yêu - Mai Thìn
Lũ trẻ bây giờ yêu nhau buồn cười lắm! Chúng mình bên nhau cả đời chưa chán, Chúng nó bên nhau tính tháng, tính ngày. Tôi kể bà nghe Lũ trẻ bây giờ yêu nhau lạ lắm thay. Thời chúng mình, cái nắm tay cũng làm cả làng dị nghị, Chúng nó thì nhận lời hôm trước, hôm sau
Một thời gian sau thì tỏ tình và chẳng mảy may bận tâm về mối quan hệ trong quá khứ giữa mình với bạn trai cũ (cũng tức là bạn thân của anh ấy). Lúc đó bạn bè xung quanh đều không ủng hộ mối quan hệ này lắm, nhưng chúng mình vẫn kiên trì bên nhau, dù trong cả quá
Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Mới đây tôi và những người bạn thân của tôi đã có một cuộc tranh cãi nảy lửa về mối quan hệ gần nhất của tôi một mối quan hệ đã thất bại cũng như là cách tôi yêu và mục tiêu của tôi trong tình yêu. Ảnh lấy từ phim Enternal Sunshine of the Spotless Mind Hãy nghe bài này trong lúc đọc mấy dòng tản mạn của tôi Mystery of Love - Nhạc phim Call Me By Your Name1. Chuyện của tôi Chuyện rằng tôi và người bạn gái cũ quen nhau qua Tinder - một nền tảng hẹn hò trực tuyến và sau một cái match, những lần nói chuyện trực tuyến trên mạng và buổi hẹn hò đầu tiên, chúng tôi chính thức yêu nhau. Để mà nói rằng giữa tôi và cô ấy là một tình yêu sét đánh và thuần khiết thì chắc chắn không phải. Chúng tôi quen nhau trong khoảng thời gian mà cả hai đều đang rất cô đơn khi cả tôi và cô ấy đều mới chấm dứt các mối quan hệ trước đó. Có lẽ chính sự cô đơn của hai con người đã khiến chúng tôi tìm thấy nhau, yêu nhau một cách chóng vánh nhưng lại không thể tìm thấy hạnh phúc trong mối quan hệ. Cô ấy bắt đầu có thêm nhiều áp lực hơn trong công việc và gia đình, trong khi đó tôi lại bất lực trong việc giúp cô ấy xoa dịu những áp lực ấy. Sau 5 tháng, tôi và cô ấy chia tay trong bình yên, hai người chúng tôi đã đi hai ngã rẽ đến hai con đường khác nhau mà rất có thể là hai con đường song song. 2. Đôi lời tản mạn về tình yêu của tôiMột câu thơ trong bài thơ Vì sao của Xuân Diệu Tình yêu là một khái niệm trừu tượng, có những lúc chúng là vô hình và cũng có lúc chúng hữu hình. Đôi khi ta có thể cảm nhận được nó bằng các giác quan thính, thị, khứu, xúc, vị giác và cũng đôi khi tình yêu chỉ có thể cảm nhận bằng cảm xúc và trí tưởng tượng. Một mối quan hệ tốt có lẽ là một mối quan hệ mà tình yêu là nhiên liệu giúp cho động cơ của nó hoạt động trơn tru và lâu bền nhất. Một tình yêu bền chặt, gắn bó có lẽ chính là chìa khoá cho một mối quan hệ tốt đẹp và lâu dài. Thứ chúng tôi thiếu có lẽ là tình yêu thật sự của cả hai người khi mà mục đích chính của tôi và cô ấy là giải toả sự cô đơn đang chiếm lấy nội tâm và phần nào hàn gắn lại những mảnh vỡ của các mối quan hệ trước. Chúng tôi lao vào một cuộc tình chóng vánh để rồi nhận ra rằng Tình yêu của tôi và cô ấy không phải là một tình yêu đích thực và nó đã thất bại trong việc đạt được những mục đích ấy. Khi nghe câu chuyện về mối quan hệ của tôi, một người bạn của tôi đã nói rằng TÔI ĐÃ YÊU SAI CÁCH. Bạn tôi cho rằng khi yêu một người là phải coi và đối xử người ấy như chính những người thân của mình, phải coi họ là gia đình, là ruột thịt. Nhưng tôi lại nghĩ khác, với tôi khi tôi yêu một người là tôi đang có một mối quan hệ xã hội với người ấy. Mối quan hệ ấy chắc chắn không thể bằng được tình cảm ruột thịt, gia đình nhưng vẫn hơn tình cảm bạn bè thông thường. Tôi không cho rằng cách tôi yêu là đúng nhưng cũng không thấy có gì sai. Tôi cho rằng mỗi người có một CÁCH YÊU khác nhau và khi bản thân tự nhận cách yêu của mình là đúng thì đấy là lúc bản thân đã sai. Vì suy cho cùng, khi ta nghĩ rằng tình yêu của ta đối với người còn lại đã là đúng, là đủ rồi thì ta sẽ dừng nghĩ đến việc cải thiện, dừng việc đem lại cho người ấy những giá trị tốt đẹp nhất và hơn nữa của bản thân. Tức là ta sẽ dừng việc cố gắng trong tình yêu và khi đó ta đã YÊU SAI. Nhưng có lẽ tôi không phải là người xứng đáng để nói những lời như vậy khi tôi mới là người có một mối quan hệ thất bại vì đời nói chuyện với nhau bằng kết quả nhỉ?. 3. Vậy còn đích đến của tình yêu thì sao ?Ảnh lấy từ Trilogy Before Before Midnight Tôi luôn cho rằng khi ta cất bước trên chuyến hành trình của tình yêu, đích đến của chúng ta là sự HẠNH PHÚC. Cũng giống với tình yêu, hạnh phúc là một khái niệm trừu tượng. Nếu chúng ta đi tìm một định nghĩa học thuật để cắt nghĩa cho "hạnh phúc" thì sẽ khiến nó mất đi tính cảm xúc và tưởng tượng vốn có của nó. Hạnh phúc theo tôi là sản phẩm của trí tưởng tượng, tức là mỗi chúng ta sẽ có một định nghĩa về hạnh phúc của riêng mình. Nó có thể là những điều bình dị và nhỏ nhặt như một chiếc áo ấm mùa đông hoặc cũng có thể lớn lao, vĩ đại như chấm dứt chiến tranh trên toàn thế giới. Mỗi người có một hoặc nhiều hạnh phúc khác nhau cũng như là những điều khiến họ cảm thấy hạnh phúc. Đối với riêng tôi, tôi chưa biết cách để định nghĩa HẠNH PHÚC của bản thân mình và bản thân tôi cũng chưa suy nghĩ quá nhiều về nó. Tôi đang đi một hành trình mà chưa có đích đến. Nhưng chắc có lẽ tôi sẽ tìm thấy được đích đến của mình và khi đó tôi sẽ sẵn sàng cho một tình yêu đích thực !
Người ta bảo rằng từ bạn thành người yêu thì dễ, nhưng từ người yêu trở về làm bạn thì khó khăn lắm. Điều đó đúng với cả tớ và cậu... Cậu biết không, mỗi khi cần một thứ cảm xúc đặc biệt, cậu là người đầu tiên tớ nhớ đến. Không biết đã bao lần tớ tự vấn bản thân rằng với tớ, cậu bây giờ là gì? Người yêu? Không phải nữa rồi! Một người bạn ư? Cũng không đúng lắm! Người ta bảo rằng từ bạn thành người yêu thì dễ, vì hai người bạn đủ hiểu để thương yêu nhau, nhưng từ người yêu trở về làm bạn thì khó khăn lắm, cũng bởi đã từng có lúc nghĩ người kia trọn vẹn là của mình, giờ phải buông ý nghĩ đó ra, phải chấp nhận mình với người ta không còn ràng buộc cam kết nào cả. Điều đó vô hình trung tạo ra sự trống vắng. Bản thân vốn biết mình không thể lại gần cuộc đời của người ta như trước nữa, nhưng lại không nỡ đi xa, để họ vuột khỏi tầm mắt mình... Đến giờ, thi thoảng tớ và cậu vẫn dành cho nhau vài lời hỏi thăm thân mật. Tớ và cậu đọc được trong mắt nhau, trong những dòng tin nhắn gửi tới khi đêm muộn, rằng giữa chúng mình không có bức tường nào ngăn cách cả. Điều làm ta ngại ngùng chính là khoảng cách trong tâm tưởng mà ta tự đặt ra, tự vẽ lằn ranh và không cho bản thân xâm lấn ra ngoài cái vạch đó một chút nào. Trước đã từng rất thương, nay tớ vẫn còn nhung nhớ, nhưng không ai trong chúng mình có thể vượt qua lằn ranh tự kẻ vẽ để về lại bên nhau Ngay cả từ "người yêu cũ" mà người ta hay gọi, tớ cũng thấy gượng gạo khi dùng để nhắc về cậu. Đã từng yêu, nghĩa là đã từng dành cho nhau cả những mộng ước tốt đẹp, đến giờ trong lòng tớ vẫn thế, vậy sao có thể gọi là “cũ” được? Trong lặng im, trái tim này vẫn hướng về cậu, từng giây từng phút, vẫn dành cho cậu những góc nhỏ tươi đẹp, thì bảo đã cũ chẳng phải là tự dối mình hay sao? Đôi khi tớ còn nghĩ, tình cảm của tớ với cậu lúc này đã từ yêu chuyển thành thương. Là “thương” trong thương yêu, “thương” trong thương mến, nghĩa là quý trọng và nâng niu. Nhưng hai từ "người thương" nghe lại gần gũi và ấm ấp quá, khác hẳn với những chông chênh lạc dòng mà cả hai ta đã trải qua trong những tháng ngày không còn ở cạnh nhau. Rồi tớ mệt nhoài khi nghĩ về việc phải đặt một danh xưng nào đó cho mối quan hệ giữa cậu và tớ, vì tớ biết những người bạn chung của hai đứa sẽ hỏi tớ, hoặc cậu về người còn lại. Hoặc cũng có thể một người bạn mới nào đó biết cả tớ và cậu sẽ ngạc nhiên mà hỏi rằng tớ và cậu là gì của nhau. Tớ không muốn thấy bản thân mình lúng túng trước những câu hỏi như thế, nên một sự chuẩn bị kĩ càng không phải là điều vô bổ, nhỉ! Thêm nữa, tớ cũng muốn để mọi người thấy rằng tớ cũng đã đủ trưởng thành, đủ chín chắn để nhìn nhận những gì đã qua, một cách bình thản nhất có thể. Tớ tìm mãi mà vẫn không biết mình nên gọi cậu bằng danh xưng nào mới phù hợp... Nhưng mãi rồi, tớ chẳng tìm thấy một cách gọi nào nào phù hợp để gọi mối quan hệ của bọn mình cả. Điều đó làm tớ trăn trở mãi. Người sống chết vì con chữ, vì xúc cảm mà không tìm đâu ra một từ thật hợp, thật đắt để gọi tên tình cảm của mình thì có vô dụng quá không? Trước cậu, vốn từ ngữ của tớ trở thành vô nghĩa mất rồi! Mất nhiều đêm suy nghĩ, tớ đã định cho qua, và nếu người ta hỏi về cậu, tớ sẽ gọi cậu bằng tên, như khi yêu nhau tớ cũng đã từng nhắc đến cậu như vậy với mọi người. Sáng nay, tớ thức dậy và nhận ra trời đã chớm vào đông, lạnh và ngái ngủ. Tớ không cuộn tròn vào chăn bông làm món bánh cuốn như cậu đã từng chọc tớ mỗi buổi sáng khi cậu gọi dậy mà tớ mè nheo xin ngủ thêm năm phút nữa. Tớ dậy khỏi giường, ra ban công hít hà cái khí lạnh quen thuộc, cái khí lạnh vương trên phong thư tay làm quen cậu gửi cho tớ cũng vào một ngày đầu đông. Cái lạnh buổi sáng chỉ làm tớ se mình, chứ đến nỗi run rẩy muốn trốn. Bên dưới hàng rào trắng, một cậu nhóc xuất hiện, tay xoa xoa vào nhau, thổi phù phù cho bớt cóng lạnh hệt như cậu ngày ấy. Rồi cô bé hàng xóm của tớ bước ra, cậu chàng kia nhanh tay chụp lên đầu cô bé chiếc mũ len dày ấm, rồi áp cả hai bàn tay vào đôi má ửng hồng của cô bé. Tớ mỉm cười, hài lòng với suy đoán của bản thân, với cả đáp án cho câu hỏi còn bỏ ngỏ lâu nay. Cuối cùng tớ cũng biết mình nên gọi cậu thế nào, để mỗi khi nhắc đến bản thân cảm nhận được trọn vẹn những tinh khôi, trong trẻo thủa đầu đời. Vậy nên, chàng trai ơi, từ giờ tớ sẽ gọi cậu là “mối tình đầu”, được không?
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu và bạn phải trân trọng vì điều đó. Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó. Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình. Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều. Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim. Đừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Đừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Đừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Đừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Đừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè. Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên. Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ. Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng như vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ. Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt. Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua. Khi bạn sinh ra đôi, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.
tản mạn về tình yêu