xin anh đau quá buông tôi ra

"Trong vòng có mấy ngày, Lộc Fuho liên tục công kích tôi, spam livestream của tôi, buông lời "cà khịa" nên tôi mới quyết định hủy follow anh ta trên Tiktok. Tôi cho rằng, chính sự việc tôi hủy follow nên Lộc Fuho nghĩ rằng tôi không tôn trọng anh ta, do đó, anh ta cố tình gây sự 1.cứ quên anh vậy đi,nhạt nhòa sương tan ái ân mây trôi buồn những môi hôn chìm sâu.. 2.cuz baby,it's always you 3.khi gặp anh cuộc sống của em trở nên muôn màu 4.dấu hết nỗi nhớ với những vết xước anh ngủ quên 5.có lẽ anh đang say trong ảo giác từng hờn ghen như bùng cháy lên zậy thôi lần sau mik đăng tiếp Có những lần nước mắt em rơi vì anh mà anh không hề biết. Và rồi chính anh buông đôi tay em ra. Để một người khác không phải anh đã đến bên em. Mang cho em một tình yêu mơí. Quằn quại trong cơn đau. Tự dày vò trong nỗi ân hận muộn màng. Từ sâu trong lòng mình. Anh vẫn mong em về bên anh. Từ sâu thẳm trái tim này. Nỗi nhớ em dâng lên. Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Vui lòng đăng nhập trước khi thêm vào playlist! Tải Nhạc 128 Kbps Tải Nhạc 320 Kbps Tải Nhạc Lossless Thêm bài hát vào playlist thành công Thêm bài hát này vào danh sách Playlist Bài hát xin do ca sĩ Dat G, Masew, B Ray thuộc thể loại Nhac Tre. Tìm loi bai hat xin - Dat G, Masew, B Ray ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Xin chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Ca khúc Xin do ca sĩ Đạt G, Masew, B Ray thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát xin mp3, playlist/album, MV/Video xin miễn phí tại Đây là lần thứ bao nhiêu anh nói lời chia tay, em không nhớ rõ. Chỉ biết rằng anh buông lời rồi hôm sau anh xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Và cứ mỗi lần anh nói lời ấy, em lại đau, và tuy rằng rất đau nhưng em không bao giờ trách móc anh. Biết bao lần anh làm em tổn thương nhưng em chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ giận hờn anh, níu kéo anh. Em vẫn đợi anh, để mong rằng anh sẽ quay lại. Cứ như thế, như thế, em không còn nhớ nổi em đợi anh bao nhiêu lần, và có lẽ vì em thứ tha cho anh quá nhiều mà anh đã không biết trân trọng em, coi thường xúc cảm của em, coi thường cuộc tình của mình. Cứ mỗi lần anh ra đi là mỗi lần em tự nhủ rằng anh đi thật rồi đấy, phải chúc anh hạnh phúc, phải quên anh đi, phải cố gắng dằng lòng không được phiền anh. Rồi em tự nuôi những kí ức trong lòng, tự mình e giữ gìn những kỉ niệm, tự hứa hẹn rằng sẽ yêu anh mãi cho đến khi không còn tiếp tục được yêu dù là đơn phương. Vì em yêu anh nhiều như thế nên khi anh mở cuộc gọi đầu tiên, em vui mừng biết bao, bao nhiêu uất ức trong lòng tan biến hết, chỉ biết làm theo con tim, nghe lời anh nói và lúc đó em lại yêu anh nhiều hơn một xíu nữa. Thật buồn cười, thật trớ trêu thay. Anh cứ dửng dưng vô tâm mà em thì cứ yêu anh. Nỗi nhớ cứ chực trào ra nhưng không hiểu em ở vị trí nào mà lại không giám nhấc máy gọi cho “người yêu”. Em chẳng biết mình gọi anh là gì, ta xem nhau là gì mà ngay cả quyền gọi khi nhớ em cũng không được phép làm. Em phải chôn chặt vào để cho anh được thoải mái nhất có thể. Em thấy mình yêu mà sao khổ quá anh à. Ấy vậy mà em lại cố chấp yêu và yêu, đau mà lại không biết buông. Em cứ luôn tự hỏi anh có yêu em không, anh yêu em được bao nhiêu? Sao anh cứ bỏ em rồi quay lại mãi thế? Anh thấy tình cảm này nhạt nhẽo vô vị lắm hả anh? Chẳng ai trả lời em cả, tự em hỏi rồi tự em bỏ lửng. Cuộc tình của em cứ chênh vênh như vậy. Sở dĩ em gọi là cuộc tình của em vì anh chưa bao giờ yêu em cả, em cảm nhận như thế. Hôm nay cũng như bao ngày khác, là vắng bóng anh trong cuộc đời em. Dù trước đó anh chưa nói lời chia tay thì anh vẫn cứ mập mờ xuất hiện rồi đi. Anh đi thì em nghĩ là anh đã đi rồi đấy, mãi mãi không còn quay lại nữa đâu, và em sợ cô đơn. khi anh ở cạnh em, em luôn sống trong sợ hãi, lo lắng rằng anh sẽ đi bất kì lúc nào. Em đã cố gắng làm anh vui, không nói câu nào để khỏi mất lòng anh dù là anh có làm em bực tức. Yêu anh tự nhiên em thấy mình kiên nhẫn hẳn lên, em trở nên tốt thật, thứ tha, bao dung đủ kiểu. Giá như mà em có đối xử với tất cả mọi người trên thế gian này như anh thì chắc em khác lắm. Chỉ tiếc là em cũng là con người phàm trần, cũng có những hỉ, nộ, ái, ố, sân, si, tham, giận. Vậy mà với anh, em không biết hờn giận là gì. Có lẽ em đã yêu anh quá nhiều, yêu đến mức không còn nhận ra mình nữa. Yêu đến quên mất bản thân. Ngẫm nghĩ em thấy thương mình thật. Vì em đóng vai như là kẻ thế thân, là nơi tìm về mỗi khi anh mệt mỏi, áp lực do công việc hay gia đình. Và khi công việc được giải quyết gọn gàng anh lại quên em ngay, lại kiếm cớ đổ lỗi cho em, do em sai, do em, do cuộc tình mình không đúng. Anh cứ kiếm lý do để chối bỏ em. Em là gánh nặng cho anh sao, em khiến anh đau đầu và khổ sở nên khi bắt đầu thì anh phải tìm cách ra đi sao. Lồng ngực mỗi lần như thế lại nhói đau, lại nặng nề như có đá đè, em thở còn cảm thấy mệt. Tổn thương anh gây cho em quá nhiều, kể không hết được. Dù rằng em với anh quen nhau chỉ trong thời gian ngắn ngủi. Cứ như vậy, cái vòng lẩn quẩn đến đến đi đi của anh làm em quen dần. Ban đầu em nặng nhọc khi xa anh, rồi từ từ em bình tâm lại, cố gắng nghĩ và nghĩ. Thế là cho đến giây phút cuối xa thật này thì em đã không còn nhói đau nơi lồng ngực nữa. Em đã không còn nghĩ về anh từ ngày cho đến đêm. Thời gian em nhớ anh bỗng dưng ngắn lại. Anh có biết vì sao không? Không phải vì em hết yêu anh, mà vì em nghĩ cho anh. Em ban đầu đau khổ là do em nghĩ em lạc mất anh rồi. Nhưng sau này, khi những tổn thương làm em trưởng thành, em đã thay đổi. Em nghĩ rằng anh cần được hạnh phúc, cần được sống vui vẻ. Em chắc gì làm được điều đó, mà mãi không thể được rồi. Vì trong anh không có em, không ai sống hạnh phúc được với người mà mình không yêu. Em nghĩ đến vậy thôi là đã không còn đau nữa. Chỉ cần anh sống tròn vẹn là em cảm thấy vui rồi. Niềm vui của em là được thấy anh có một gia đình viên mãn, bạc đầu. Em đã buông được anh rồi Hoá ra, khi không có anh lòng em lại dễ chịu đến vậy. Không còn cảm giác lo sợ, hồi hộp, suy nghĩ nữa. Em làm việc của em, khi rảnh rỗi em có thể làm bất kì gì em muốn. Nhớ anh thì em ngồi hàng giờ để hoài niệm. Em buông tay anh được rồi. Không phải em cứ níu kéo mà gọi là buông tay. Mà vì em đã thôi đau lòng khi nghĩ về anh, đã thôi nhức nhối khi có điều gì đó gợi nhớ về anh. Hình bóng của anh rồi sẽ xa khuất, sẽ chìm vào hư vô. Em tin thời gian sẽ giúp em làm điều đó. Nhanh thôi. Convert Vesperine Edit Mạt Mạt Wattpad MatDangCanhYTô Ánh Hàm ở trong lòng mắng Tần Nhiên một trăm lần. Lúc này hắn đến để làm gì, muốn phá hỏng chuyện tốt của cô sao? Nhưng mà cẩn thận ngẫm lại, hình như Tần Nhiên đúng thật là đã hẹn với Tần Tu hôm nay sẽ đến đây đón cô. Thôi. Dù sao tiểu huyệt của cô cũng bị thao sưng lên rồi, hiện tại còn hơi đau đau, hôm nay đành thôi vậy, cô không cần làm nữa. Vì thế Tô Ánh Hàm giãy giụa muốn lui về phía sau, bắt đầu diễn kịch. "Anh Tần Nhiên tới, Tần Tu, anh buông tôi ra..." Tần Tu bóp eo Tô Ánh Hàm, đôi mắt thâm thúy sáng lên. Bên ngoài Tần Nhiên còn đang gõ cửa. "Anh, anh đang ở bên trong sao? Em vừa mới đi đến phòng cho khách, Hàm Hàm không có ở đó, anh biết cô ấy đi đâu không?" Tô Ánh Hàm tiếp tục giãy giụa, giả vờ khẩn trương "Buông tôi ra, anh buông ra..." "Buông ra?" Tần Tu bởi vì vừa mới tỉnh ngủ, thanh âm còn khàn khàn, thật sự gợi cảm đến câu hồn người. "Cho dù hiện tại tôi buông em ra, em muốn như vậy đi gặp Tần Nhiên sao?" Tô Ánh Hàm bị thanh âm kia câu dẫn đến mềm cả chân, biên độ giãy cũng nhỏ xuống "Tôi... A!" Tần Tu kéo quần lót cô xuống, sau đó đem cô bế lên. "Không cần, không cần..." Tần Tu cười lạnh "Nếu em muốn em trai tôi nghe thấy thì cứ tiếp tục kêu." Tô Ánh Hàm thật ra không sợ bị Tần Nhiên nghe được, âm thanh Tần Nhiên kêu trên giường cô cũng nghe qua rồi, nhưng vai diễn của cô hiện tại là thiếu nữ ngây thơ thích Tần Nhiên, vị hôn phu đang ở ngoài cửa, cô sao lại có thể không biết xấu hổ kêu to ra tiếng? "Ngô..." Cho nên Tô Ánh Hàm nhập diễn thực mau, cô trực tiếp cắn cắn ngón tay, bày ra bộ dáng ủy khuất đáng thương bị cưỡng bách. Tần Tu từ sau lưng ôm lấy cô bằng tư thế xi tiểu em bé cực xấu hổ, sau khi mang cô tới cửa rồi, Tần Tu liền tách chân cô ra, bức bách cô dùng huyệt khẩu đối diện với cửa. Ngoài cửa Tần Nhiên đang đứng. "Không cần..." Cái này làm Tô Ánh Hàm thật sự cảm thấy thẹn. "Còn muốn gặp em trai tôi sao?" "Không..." Khóe mắt Tô Ánh Hàm phiếm hồng, thấp giọng khụt khịt, "Không cần..." Tần Tu đem dương v*t cương cứng đưa đến miệng huyệt cô từ phía sau, một bên dùng quy đầu vuốt ve, bên còn lại bình tĩnh mà nói chuyện "Không phải muốn gặp Tần Nhiên sao, tôi hiện tại liền đem cửa mở ra, để hắn nhìn thấy bộ dáng hiện tại của em, thế nào?" "Không..." Tô Ánh Hàm khóc lóc giãy giụa, "Cầu xin anh, cầu xin anh đừng như vậy..." Bởi vị hôn phu đang ở ngoài cửa, Tô Ánh Hàm không dám phát ra âm thanh quá lớn, cô chỉ có thể nức nở xoắn thân thể giống như một con thú nhỏ bị thương, mà nương theo từng động tác vặn vẹo của cô, miệng huyệt hôm qua bị Tần Tu làm sưng lên lại một lần nữa chảy ra mật dịch, đem cự vật đang gắng gượng của anh làm cho trơn bóng. Tần Tu nặng nề hô hấp. Hoa môi của cô gái nhỏ thật mềm, dương v*t của anh chọc lên, vừa giống như chọc vào cây kẹo bông gòn mềm mại xinh đẹp nhất, lại có cảm giác như thể đụng vào đậu hủ non mềm mới làm, nước dịch ấm áp từ bên trong chảy ra, tưới một chút lên mã mắt, tất cả sự tốt đẹp đêm qua đều hiện lên trong óc anh. Vì thế Tần Tu không chút nghĩ ngợi liền đem dương v*t thọc vào cái miệng nhỏ nào đó. "Ân ~" Tô Ánh Hàm lại đau. Tần Tu quả nhiên là tên biến thái, bước dạo đầu cũng chưa thèm làm, cứ như vậy trực tiếp thọc tiến vào, tuy rằng tiểu huyệt của cô đã ăn qua dương v*t, không phải là huyệt xử nữ giống như hôm qua nữa, nhưng rốt cuộc chưa đủ kinh nghiệm, vẫn còn thực khẩn thực non nớt... "Ô..." Bên ngoài Tần Nhiên còn đang gõ cửa, ấy thế nhưng côn th*t lớn của Tần Tu lại cường thế mà thọc mở hoa huy*t nhu mị khẩn trương của cô, như cũ đâm vào chỗ sâu nhất. "Anh?" Bên ngoài Tần Nhiên lại gõ gõ cửa, nhưng bởi vì bên trong không có người đáp lại, hắn liền oán giận bỏ đi. Tô Ánh Hàm lúc này đây mới dám khóc thành tiếng. "Không cần ~ a ~ tôi từ bỏ, Tần Tu... Cầu xin anh, cầu xin anh rút ra đi... A ~" Tần Tu để cô xuống đất, dương v*t không có rút ra, cự vật cương cứng vẫn đang đĩnh vào âm đ*o Tô Ánh Hàm, bị vách động gắt gao mà liếm mút. "Buông ra... Ngô..." Tô Ánh Hàm bị Tần Tu đẩy đến trên cửa, dương v*t chôn trong tiểu huyệt cũng theo sát biên độ của cô mà hướng về phía trước, hung hăng đâm đến đỉnh đầu, lại một lần chọc vào điểm mẫn cảm. Tô Ánh Hàm chợt cất tiếng thét chói tai, ngẩng cằm đón nhận từng động tác của anh, mà Tần Tu một chút cũng không ngừng lại, cũng không có lấy một điểm thương tiếc nào, cứ như vậy nâng một chân cô lên treo ở cánh tay, từ phía sau nặng nề thao lộng. "Bang! Bang! Bang!" "Ngô ~ không cần... Ngô..." "Sao lại cắn chặt như vậy?" "Ngô... A..." "Thủy dịch cũng không nhiều như hôm qua." Đây đều là bởi vì anh chưa thèm nới rộng ra cho tôi đó a tên vương bát đản. Nhưng mà Tần Tu không có tự mình hiểu lấy điều này, anh còn đang hỏi "Là bởi vì Tần Nhiên tới sao?" "Ô ô..." Tô Ánh Hàm đau nói không nên lời. Tần Tu cứ dùng lực đạo như vậy thao trong chốc lát, cho đến khi không nghe được âm thanh rên rỉ ngọt nị mà mình muốn anh mới ngừng lại, xoay mặt Tô Ánh Hàm qua. "Em cứ không tình nguyện như vậy?" Tô Ánh Hàm cắn môi, nức nở nói "Đau..." Tần Tu sửng sốt. Khớp hàm Tô Ánh Hàm căng thẳng, cô cố gắng ngăn lại xúc động muốn trợn trắng mắt trừng anh, lại lần nữa nhu nhược đáng thương mở miệng "Tần Tu, tôi... Tôi thật sự đau quá..." Lông mày Tần Tu nhăn lại, nhéo khuôn mặt nhỏ của cô quan sát nửa ngày, rốt cuộc vẫn là rút ra dương v*t, đem cô ôm trở về trên giường. Tô Ánh Hàm cắn ngón tay nhìn anh. Tần Tu cũng đĩnh dương v*t, không nói chuyện. Hơi thở lặng im chảy xuôi trong không khí, Tô Ánh Hàm không biết Tần Tu đang suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy có chút xấu hổ nho nhỏ. "Anh..." Cuối cùng vẫn là Tô Ánh Hàm mở miệng trước, "Anh không muốn nói gì thì để tôi đi ra ngoài... A ~" Lời còn chưa nói xong thì đã biến thành tiếng rên rỉ, bởi vì Tần Tu đã quỳ một gối ở mép giường, đem chân cô mở rộng ra, sau đó lôi kéo. "Anh... Ngô..." Đầu lưỡi Tần Tu lại một lần nữa liếm láp hoa hạch cô, ngón tay từng cái từng cái một tham nhập huyệt đạo ướt át. Lúc này Tô Ánh Hàm tuy rằng lại kêu không cần, nhưng thanh âm xác thật trở nên ngọt ngào không ít. Tần Tu liền không ngừng cố gắng, một bên liếm láp âm đế cô một bên gia tăng ngón tay nới rộng, rốt cuộc nới rộng xong, tiểu huyệt cũng đủ đã trơn ướt, Tần Tu nắm lấy vật thô to dưới háng, lại một lần nữa đem quy đầu đặt ở miệng huyệt của Tô Ánh Hàm. Nhưng màn hình di động lại ở ngay lúc này sáng lên. "Giúp tôi lấy lại đây." Tô Ánh Hàm cho rằng chính mình nghe lầm "Cái gì?" Tần Tu "Trên đầu em, di động, lấy lại đây đưa cho tôi." Tô Ánh Hàm ngốc ngốc mà làm theo. Tần Tu tiếp nhận di động, đồng thời lại đem chân Tô Ánh Hàm kéo qua, ấn cô dưới thân mình điều chỉnh tư thế. Tần Tu mở loa lên, thanh âm Tần Nhiên từ đầu bên kia di động truyền đến "Anh?" Tô Ánh Hàm "!!!" "Có việc gì thế?" Như là không thấy được vẻ hoảng sợ trên mặt Tô Ánh Hàm, Tần Tu một bên trả lời điện thoại, một bên đem quy đầu chậm rãi đưa vào huyệt đạo cô. "Ngô..." Lại bị lấp đầy. Lúc này đây bởi vì đã làm đầy đủ bước dạo đầu, tuy rằng tiểu huyệt có điểm sưng, nhưng Tô Ánh Hàm vẫn cảm thấy thực no căng, thực thoải mái. Cô muốn rên lên, nhưng lại không thể kêu thành tiếng, bởi vì Tần Tu đang nói chuyện điện thoại cùng Tần Nhiên, lúc rên rỉ cô chỉ có thể dùng tay gắt gao mà che miệng lại. "Ngô..." Này không khỏi cũng quá kích thích đi!! ________ mấy chương sau tác giả đặt tên chương dài như bài sớ á.... các cô có thể gọi tôi là mạt mạt, đừng gọi editor nghe nó xa cách lắm... tiếp tục nào 40 vote 10 cmt nha...

xin anh đau quá buông tôi ra