vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng

Nhiều người không khỏi thất vọng vì sự chung thủy của tình yêu dễ dàng bị ham muốn tầm thường làm mờ mắt. Thế nhưng, thay vì làm tròn bổn phận của một người mẹ, người vợ. vào có lẽ chắc cao trào bằng "dưa xào lòng" nhưng đủ hiểu được thấy tội anh Chương 101: Đại Kết Cục 3. Nguyên Cảnh Chi. 08/12/2015. Trước Sau. Diêu Mộng Lan không chết, cô bị mang về Quốc Nội, so với giết cô, Tư Mộ Thần cảm thấy để cho anh trai của mình tự xử lý sẽ tốt hơn. Tư Mộ Thần và Lục Phạm xuất hiện tìm vợ, mà Đường Tuấn vội Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia của tác giả Phi Yến. Cơn mưa bên ngoài khá là nặng hạt, mảnh trời tối như được xé tung bởi sấm sét. Cổng lớn, tất cả các cửa bị mở tung, từng cơn gió va đập vào tạo thành âm thanh chói tai, rợn người. Tiếng súng bên trong nhà từng hồi vang lên nhưng đều bị mưa gió lấn át. Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Cô giơ ly rượu lên cao, nhẹ nhàng lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly, ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn tóc của mình, cô đứng ở nơi cao nhất trong thành phố, để có thể quan sát toàn bộ thành phố năm, không dài, nhưng đủ để thay đổi một chuyện, một người, thậm chí là cả một năm trước đây, tất cả mọi chuyện hiện lên rõ mồn một trước mắt, cô giống như là một đóa hoa Độc Lang, lấy máu tươi để làm chất dinh dưỡng, so với hoa Anh Túc chỉ có hơn chứ không không đau, cũng không hận, nhưng cô lại Chi Sơ, tính bổn thiện, không có ai vừa sinh ra đã là như vậy, có một số việc là vì bị hoàn cảnh bắt vết thương kia, những đau khổ kia, những thứ đau đớn kia, những thứ hối hận kia, những thứ oán hận kia, tất cả đều là một chất xúc nhớ lại người phụ nữ nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường bệnh từ ngày đó đến hy vọng đến dường nào, ngay lúc này đây người phụ nữ đó đang đứng ở trước mặt của cô, sau đó bá đạo lấy đi ly rượu của cô, bỉu môi nhìn nhớ lại người thanh niên lớn lên cùng với cô sắp trở nên nghèo túng, anh lại chìa tay ra giúp đỡ cô;Lúc cô mất hết ý chí chiến đấu, anh ấy cứ như vậy mà nghiêm khắc huấn luyện cô. . . . . . .Mới đây đã ba năm, anh có khỏe không? Khẽ vuốt trái tim của mình, nơi đó lại giống như có một vết thương rất nặng không ngừng nhói này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ chạy nữa."Tổng giám đốc, hội triển lãm sắp bắt đầu rồi !" Thư ký đi bên cạnh nhắc nhở hành trình của Tô nâng ly rượu đỏ lên uống sạch sẽ chỉ trong một hơi, trong ánh mắt thoáng qua một tia bén nhọn, bắt đầu, cô thật sự rất muốn nhìn xem màn kịch vui này sẽ mở màn như thế nào .—— lời dẫn【Chính Văn 】Ba năm hừng đông, tiếng chim hót véo von thật tốt đẹp, khi mặt trời nghịch ngợm nhô lên bên ngoài cửa đem những người đang chìm trong giấc ngủ đánh thức, chứng tỏ một ngày mới đã đến gần. Mỗi người lại nghênh đón một cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng cũng không phải cuộc sống của ai cũng đều tốt đẹp như bốp, phòng ăn là một mớ đầy hỗn độn, khuôn mặt người con gái ngã trên mặt đất đỏ lên, năm ngón tay in rất rõ ràng trên khuôn mặt của cô. Mà người ngồi ở bên bàn chính là mẹ cùng với chị gái của cô cũng không hề nói câu gì, vẫn thong thả, ung dung ăn bữa sáng, đáy mắt thậm chí còn có chút hả ở vị trí chủ nhà chính là một người đàn ông tóc đen, sắc mặt cũng rất đen. Trong đôi mắt ấy hận không thể phun ra lửa."Ba!" Mắt của người con gái đầy nước mắt, trong mắt tràn đầy quật cường, cô thật sự rất muốn hỏi người đàn ông mà cô gọi là ba này, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?"Đừng có gọi tao là ba! Tao không có đứa con gái không biết xấu hổ như mày!" Cảnh Thái Sinh quăng tờ báo vào trong mặt của cô, làm cho nó rơi xuống mặt đất, tựa đề bài báo rất lớn đập vào trong mắt của cô, hình khiêu dâm của nhị tiểu thư của nhà họ Cảnh cùng với Ngưu Lang!Mặt Cảnh Tô lập tức trở nên trắng bệch, nhìn xuống tờ báo, chỉ thấy một người phụ nữ trần truồng đang theo Ngưu Lang vào trong hộp đêm làm chuyện bất chính, không có chút chừng mực."Không, ba, đây không phải là do con làm, con chưa từng làm!" Cảnh Tô quỳ trên mặt đất nhìn cha đang tức giận, vội vàng giải thích. Cảnh Tô chính là một đại tiểu thư trẻ người non dạ , làm gì có kinh nghiệm làm chuyện đó, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bị người ta gây khó dễ, chuyện này nhất định là có người hãm hại mình."Khóc, mày cũng biết khóc! Mày đúng là một phế vật!" Nước mắt của cô chẳng những không tìm được một sự đồng tình nào, mà ngược lại còn bị mắng chửi!"Cảnh Linh, chuyện này giao cho con đi xử lý!""Dạ, ba!" Cảnh Linh ở một bên ngoan ngoãn đồng ý. Cảnh Thái Sinh rút cái chân đang bị Cảnh Tô ôm về, lúc gần rút ra còn không quên đá vào ngực cô một cái, cô không kịp phản ứng, lập tức bị đá ngã xuống đất, đau đớn từ trên ngực lan ra toàn cơ thể, mất hết hơi chị hai đến gần, thân thể của cô co rụt lại, đôi giày cao gót bén nhọn của Cảnh Linh đạp vào tay của cô một cái, nó nhỏ và dài, đâm xuyên qua da của cô. Máu đỏ từ kẻ tay chảy ra, chảy xuống sàn đem hy vọng duy nhất gửi vào người mẹ mình, thế nhưng, khi cô tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng, vô tình của bà thì không khỏi tự giễu mình một tiếng, người mẹ lúc nào cũng không hoan nghênh sự hiện diện của mình, thì làm sao có thể giúp đở mình đây? Đều nói, hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà người cô gọi là mẹ trong suốt hai mươi mốt năm, lại rất câm hận cô. Cô tìm cách thân thiện với chị, ai cũng đều nói mẹ kế thì rất độc ác, nhưng tại sao mẹ kế của một gia tộc trung lưu lại không như vậy, đối tốt với con gái lớn của chồng suốt mấy chục năm qua, Cảnh Tô nở nụ cười u tối, tại sao mình lại không phải là con kế? Như vậy trong lòng của cô còn có thể dễ chịu hơn một chút chứ?"Dì Chu, dọn bửa sáng xuống đi!" Giọng nói dịu dàng của bà vang lên, ngay sau đó lập tức đi lên lầu trở về phòng của mình."Dạ, phu nhân!" Dì Chu nhìn Cảnh Tô đang ngồi trên mặt đất, không đành lòng, liền đở cô lên ghế, đút cho cô vài muỗng sữa tươi, phục hồi lại sức lực, bình thường nhị tiểu thư rất tốt với bà, nhưng bà cũng chỉ có thể ghi nhớ ở trong lòng mà thôi."Cám ơn dì, dì Chu!""Nhị tiểu thư, cô đi ra ngoài tránh nạn đi!" Dì Chu luôn nhìn thấy được, nhị tiểu thư không được cưng chiều, cha ruột không đau, mẹ ruột không thương, chị gái thì lại không thân!Cảnh Tô trầm mặc, dì Chu thấy cô không nói lời nào liền quay đi dọn ra thì Cảnh Tô đang chìm trong suy tư của mình, người trong bức hình khiêu dâm đó không phải là mình, chắc chắn là có người hãm hại mình, rốt cuộc là ai muốn hãm hại mình? Người đó có thể kiếm được lợi ích gì? Dì Chu nói rất đúng, cô thật sự đang muốn đi ra ngoài tránh nạn đây, dựa vào cú đá của ba, cũng đủ làm cô phải nghĩ dưỡng sức mấy ngày."Nha Nha, tới nhà đón mình đi! Ừ, được, lát nữa gặp ~" không biết cô phải mất bao nhiêu nhiệt tình mới kể xong tất cả việc này . Cô che ngực, mồ hôi trên trán không ngừng toát ra ngoài, cha của cô quả thật không nể tình chút một tiếng thắng xe dồn dập kéo đến, một chiếc xe Bentley màu đỏ dừng lại trước cửa nhà họ Cảnh, chẳng được bao lâu liền thấy một cô gái hấp tấp xông vào."Tô Tô, " Chưa kịp thấy người đã nghe thấy tiếng, chẳng phải là Giang Phỉ Á sao, người duy nhất có thể giúp đở cô lúc này sao?Khi thấy cô ngồi trên bàn ăn, sắc mặt trắng bệch, một cái tay che ngực, một cái tay rũ xuống, trên mu bàn tay còn có máu tươi đã ngừng chảy. Nước mắt của Giang Phỉ Á liền rơi xuống, đây đã là lần thứ mấy rồi, cô phải vì Cảnh Tô mà dọn dẹp cục diện rối rắm này. Cho nên vừa nhận được điện thoại của cô ấy, cô liền lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà họ Cảnh. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, nhất định là chị cô ấy đã đạp rất vừa nghĩ tới tời báo sáng sớm ngày hôm nay, cô vẫn có chút lo lắng nhìn người con gái trước mặt này, Cảnh Tô luôn luôn ngoan ngoãn, chưa từng đi hộp đêm lần nào, có đánh chết cô cũng không tin người kia chính là Cảnh Tô. Cũng không biết chị gái của cô ấy, đã phải tốn bao nhiêu công sức vào chuyện này nữa chưa hết trầm tư , thì Giang Phỉ Á đã đỡ Cảnh Tô dậy, thật ra thì giữa các cô cũng không cần phải nói nhiều lời, có một số việc chỉ cần một ánh mắt thì đã có thể nhận ra ngay. Cảnh Tô ngoan ngoãn để Giảng Phỉ Á đỡ lên ở trên ban công lầu hai, Thẩm Xuân Linh nhếch miệng lên mỉm cười một cái, cầm điện thoại lên, thoáng qua một tia âm hiểm. Cảnh Linh đắc ý rời đi, sau khi trở lại công ty, cô ta lập tức bắt đầu nghiên cứu định giá cao nhất và định giá thấp nhất của Thịnh Thế, có phần tài liệu này, cô ta có thể hùng hồn lên tiếng với Tử ta mang theo số liệu mới nhất đến công ty của Hàn Tử Dương.“Tiểu thư, xin hỏi cô tới tìm ai?”.“Tôi đến tìm thiếu đổng của các cô”.*Thiếu đổng Là thiếu gia làm giám đốc, nghĩa gần như vậy“Xin hỏi tiểu thư có hẹn trước không?”.“Tôi? Cô nói tôi sao? Tôi mà cần phải hẹn trước sao?”.“Giám đốc đã phân phó, cho dù là người nào đều cần phải hẹn trước”.“Cô cút ngay cho tôi, tôi là vị hôn thê của Hàn Tử Dương, cần cái gì mà hẹn trước! Tôi cho cô biết, ngày mai cô đừng có làm ở chỗ này nữa!”.“Có chuyện gì?”. Hàn Tử Dương xuống đúng lúc, anh ta đang định đi ăn đồ ăn Trung Quốc, anh không vui nhìn một màn trước sau khi Cảnh Linh thấy Hàn Tử Dương, gương mặt cô ta âm u, bởi vì bên người Hàn Tử Dương có một mỹ nữ.“Cô ta là ai?”. Ánh mắt Cảnh Linh ác độc, nếu như ánh mắt có thể giết người thì cô bé xinh đẹp kia đã chết cả ngàn lần.“Trác Lâm, chào chị Cảnh Linh của em đi!”.“Cái gì mà chị Cảnh Linh? Hàn Tử Dương, em là vị hôn thê của anh, cô ấy dù sao cũng phải gọi em một tiếng chị dâu chứ?”.“Ha ha, em chào chị dâu!”.Đáng tiếc Cảnh Linh cũng không biết ơn, dùng tay kéo cánh tay của Hàn Tử Dương.“Em, nhiều người nhìn như vậy, em đúng là không có chừng mực!”. Hàn Tử Dương nhìn gương mặt trang điểm dày đặc, vẻ mặt không vui, không hiểu sao anh ta lại nhớ tới Cảnh Tô, cô gái đó chưa bao giờ trang điểm.“Tử Dương, người ta chỉ nóng lòng chứ sao ~ chúng ta tìm một nơi ăn cơm, em có chuyện muốn nói với anh, anh nhất định sẽ cảm thấy hứng thú!”. Cô ta đem ngực mình dán vào cánh tay Hàn Tử Dương, ra sức làm nũng.“A, là cái gì?”. Hàn Tử Dương hơi rút tay mình, vẻ mặt ứng phó.“Đất xây dựng!”. Nhưng người phụ nữ đang đắm chìm trong thế giới tốt đẹp không phát hiện ra điều đó.“Được rồi, chúng ta đi, Trác Lâm cũng đi thôi!”.“Vâng, anh!”.Bất kể Cảnh Linh phản đối, Hàn Tử Dương vẫn đưa Trác Lâm Tô đang sửa sang lại văn kiện của mình, sắc trời còn sớm, cô đang không biết có nên mua ít đồ về nhà, không ngờ Tư Mộ Thần lại chủ động gọi điện thoại cho cô.“Bé con, em tan sở chưa?”.“Ừm, sắp rồi, em đang sửa lại tài liệu!”. Cảnh Tô cầm chén cà phê lên, định làm nhuận môi.“Bé con, chúng ta hẹn hò đi!”. Cảnh Tô uống không được suôn sẻ, bị sặc cà phê, nước mắt chảy ròng ròng.“Phù phù, Tư Mộ Thần, anh, anh nói cái gì? Hẹn hò?”.“Đúng vậy, địa điểm anh cũng đã chọn rồi!”. Tư Mộ Thần không tin, cô bé này còn không bị anh bắt lại, anh còn chuẩn bị cả màu lam yêu cơ, không phải con gái đều thích hoa sao?“Lục Phạm đâu?”.“Cậu ấy đến nhà Đường Tuấn”.“Vậy cũng được, chúng ta đi ăn ngoài đi!”. Thật ra Cảnh Tô muốn nói ăn bữa cơm coi như cảm ơn Tư Mộ Thần, sau ngày mai, cô có thể đi trả tiền rồi.“Bé con, anh đang ở cửa Thịnh Thế, mau xuống đây!”.Cảnh Tô ghé vào cửa nhìn xuống, anh thật sự đang đứng dưới lầu chờ cô. Lúc trước, khi cô đi làm ở Cảnh Thái Lam muốn nhất một chuyện, đó là Hàn Tử Dương có thể ở dưới lầu công ty đợi cô, sau đó hai người cùng đi ăn cơm. Cô vội vàng lắc lắc đầu, cô bị dính ma chướng rồi sao? Tự dưng lại nhớ tới tên đàn ông cặn bã đó!Cô hơi vội vã, nếu như chân không bị thương thì cô đã chạy nhanh tới trước mặt Tư Mộ Thần rồi. Cô vừa dừng lại trước mặt anh, nghiêng người một cái, cô tựa vào trong ngực của người đàn ông.“Bé con, thật ra thì anh mong đợi em ôm ấp yêu thương vào buổi tối hơn!”.“Tư Mộ Thần, đã có ai nói cho anh biết, thật ra thì anh không giống một thiếu tướng, mà chính là tên du công không!”.“Không có, bản tướng vô cùng nho nhã!”.“Để anh lái xe, vết thương ở chân em còn chưa khỏe!”.Đạp chân ga, bọn họ nhanh chóng đến nhà hàng “Ti Lạc Hoa”, nhưng vừa xuống xe Cảnh Tô đã gặp hai người cô không muốn gặp lại, không, chính xác là ba người.“Cảnh Tô”. Hàn Tử Dương nhìn Cảnh Tô, anh ta đi về phía trước, tiếc là bên cạnh người có hai tôn thần bám anh ta rất chặt.“Bé con, có đổi nơi khác không?”. Tư Mộ Thần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không biểu tình, trong đôi mắt đều là đau lòng.“Mộ Thần, chúng ta không đổi, cứ ăn ở chỗ này đi!”. Cô chủ động kéo tay lấy lòng Tư Mộ Thần, giọng nói mềm mại, mang theo sự khẩn cầu, khiến đàn ông đều không thể từ chối được.“Được, chỉ cần bé con không để ý là tốt rồi!”. Anh vuốt vuốt chóp mũi Cảnh Tô, trong sự kinh ngạc của Cảnh Tô, đưa cô đi vào.“Nhìn xem, em đã nói từ sớm là Cảnh Tô có ý với thiếu tướng Tư, hai người còn thân mật đi ăn cơm như vậy, em xem, nhất định là Cảnh Tô có mánh khóe gì người ta không biết!”. Từ ngữ độc ác lại thêm vẻ mặt vặn vẹo, đúng là “Dì Tuyết” sống lại!“Em đừng có nói bậy cho anh, Cảnh Tô không phải là người như vậy!”. Anh ta bỏ rơi Cảnh Linh, mang theo Trác Lâm đi vào phòng ăn. Cảnh Linh quên mất, người đàn ông càng không có được thì càng muốn lấy được. Trong lời nói của Hàn Tử Dương lại khơi lên khát vọng với Cảnh Linh giậm chân một cái, cô ta rất muốn quay đầu đi, chờ Hàn Tử Dương tới dụ dỗ mình nhưng nhìn đồ trên tay, cô ta không thể đợi nên đành mặt dày đi trong hai phòng ăn khác nhau, một là bực tức kỳ lạ, hai người phụ nữ một người đàn ông trình diễn cảnh “Tranh thủ tình cảm”! Một căn phòng một nam một nữ, nam nhiệt tình, nữ lạnh nhạt.“Bé con, thức ăn không hợp khẩu vị sao?”.“Mộ Thần, chỉ là tôi không ăn cà rốt!”.Trong đĩa tôm có cả cà rốt, nhưng mà Cảnh Tô lại cực kỳ thích ăn tôm, biết được điểm này cho nên Tư Mộ Thần mới đến “Ti Lạc Hoa”.Không đợi Cảnh Tô, cái đĩa của cô không cánh mà bay, gần như là không tưởng, Tư Mộ Thần lấy tốc độ nhanh nhất nhét toàn bộ cà rốt vào trong miệng anh. Còn lại trên đĩa là từng viên tôm đẹp mắt.“Bé con, em ăn trước đi, anh đi phòng rửa tay một chuyến!”.Cũng đến phòng rửa tay còn có Hàn Tử Dương, Hàn Tử Dương nhìn bộ tây trang bẩn của mình thì cực kỳ ảo não. Ăn cơm với hai người phụ nữ chỉ sợ thiên hạ không loạn đó, nhưng mà Cảnh Tô sẽ không như đi nghĩ lại, anh ta lại thấy Tư Mộ Thần đang nôn trong phòng rửa tay, thì ra là Tư Mộ Thần rất mẫn cảm với cà rốt.“Có khỏe không?”. Hàn Tử Dương nhìn Tư Mộ Thần, giọng nói không tốt hỏi.“Ừ!”. Tư Mộ Thần lúc này khác hẳn với lúc ở với Cảnh Tô, cả người anh lạnh như băng, nhất là khi đối với kẻ địch.Tác giả vô lương Tình địch có được coi là kẻ địch không? Tư Mộ Thần Vô vị, vợ cũng mất, kẻ địch cái gì! Lăn đi Syria đi!“Anh là một người thô kệch, không xứng ở một chỗ với Cảnh Tô, Cảnh Tô là của tôi!”. Hàn Tử Dương vừa thấy anh ta Tư Mộ Thần sẽ tức giận, anh nhớ đến Cảnh Tô, bây giờ anh điên cuồng muốn có Cảnh Tô.“Cô ấy chưa bao giờ thuộc về anh, trước đó không, tương lai lại càng không! Cô ấy sẽ chỉ là vợ của Tư Mộ Thần tôi, là chủ nhân của nhà họ Tư!”. Tư Mộ Thần nhìn Hàn Tử Dương, chỉ so khí thế, anh ta đã bị Tư Mộ Thần đánh bại.“Tư Mộ Thần, anh dựa vào cái gì mà tự tin như vậy!”. Hàn Tử Dương từng bước ép sát.“Mỗi đêm ngủ trên cùng một giường có tính không?”. Anh lạnh lùng nhếch miệng.“Anh!!”. Hàn Tử Dương định đánh Tư Mộ Thần trong lúc anh đang suy yếu, nhưng khả năng quân nhân làm sao có thể bị khiêu khích? Tư Mộ Thần đỡ được quả đấm của anh ta, quăng anh ta ra, Hàn Tử Dương ngã nhào trên đất.“Mộ Thần, anh làm sao vậy?”. Cảnh Tô lo lắng cho Tư Mộ Thần nên chạy tới, nhưng cuối cùng lại thấy Tư Mộ Thần đánh Hàn Tử Dương? Vẻ mặt cô phức tạp. Hiện đại, NP, trọng khẩu vị, bỉ ổi vô cùng, kích thích tràn đầy! Không vui đừng nhập vào, thỉnh đi đường vòng. Nữ chủ keo kiệt, lười nhác, vô sỉ, háo sắc, tham tài. Nhưng cô là một nữ nhân bình thường, bình thường đến chỉ hy vọng có được một người nam nhân, có thể yêu cô thật tình, mặc kệ nam nhân này nghèo hay giàu! Nữ nhân này, cũng có thể là tôi, cũng có thể là các bạn. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Tựa Như Tình Không Của Thâm Viễn Tương Ấu Tình Trọng Sinh Lý Mạc Sầu A Đậu Tầng Phía Dưới Bầu Trời Hàn Ni Nữ Vương Háo Sắc Mộng Vân Say Đắm Một Nàng Mèo Một Nửa Linh Hồn Thế Thân Thì Có Làm Sao Bạch Giới

vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng