vợ luôn nghĩ tôi không yêu em ấy
Không phải anh nói không thích em liền nhất định phải làm." Chu Độ siết chặt tay lại thành quyền. Hạ Nghiêu vậy mà lại nói thêm: "Em không cần tiền của anh, em cũng sẽ không từ chức, nếu như anh không thích, anh có thể không cần đến đón em tan làm nữa."
Chu Độ mắt say lờ đờ nhìn quầy bar, cười cười nói: "Không có ai đến đón tôi đâu, tôi chỉ có một mình thôi, tôi không giống cái thằng Vương Hạo kia, chẳng có ai đến đón cả, Trương Dương theo mùi tìm được đến đây, tôi cho dù mang dâng tận cửa, người ta cũng không thèm liếc tôi một cái."
Hạ Nghiêu vội vàng hoảng sợ đẩy Chu Độ ra, "Em," cậu cúi đầu không dám nhìn gương mặt Chu Độ: "Em có chút chuyện, bây giờ phải đi vào trong thành phố một chuyến, anh về trường học trước đi, em về rồi sẽ liên lạc lại với anh.". Trên mặt Chu Độ vẫn còn mang theo chút bi thương, hắn nghi hoặc nhìn Hạ Nghiêu.
Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Đợi Chu Độ rời đi được một lúc lâu, Hạ Nghiêu lúc này mới chầm chậm lấy lại tinh thần, cầm lấy tài liệu trên bàn trở về Hạ từ sau năm cái năm bị thương đó, cơ thể vẫn luôn không quá tốt. Trước khi Hạ Nghiêu ra nước ngoài, cậu nhận lấy căn nhà mà Triệu Văn Hoa cho, vì vậy mẹ Hạ cũng từ thành phố H dọn đến thành phố sau khi Hạ Nghiêu ra nước ngoài, trừ mỗi năm đều về một lần vào dịp Giáng Sinh ra, mãi cho đến kỳ nghỉ hè năm nay học nghiên cứu sinh xong mới hoàn toàn quay về nước. Lúc cậu quay về nhận được lời mời của một vị giáo sư đã từng dạy mình ở đại học, trước mắt đang làm trợ giảng cho trường học mà năm đó cậu đậu tiêu của Hạ Nghiêu là trở thành một vị giáo sư của trường đại học W, vì vậy cậu mới đăng ký thi tuyển tiến sĩ của trường đại học vừa làm trợ giảng, vừa nhận muốn số công việc liên quan đến phiên dịch. Những công việc này lúc ở nước ngoài cậu cũng làm qua kha khá, cho nên đây cũng là lý do mà vị đàn anh kia lại nghĩ tới cậu, muốn cậu làm thay anh ta phần việc nhưng điều làm Hạ Nghiêu không ngờ chính là, công việc đầu tiên mà cậu nhận được sau khi trở về nước chính là tài liệu của Chu Độ. Cậu cho rằng Chu Độ đã rời khỏi thành phố B trở lại thành phố H rồi, dù sao thì việc làm ăn của nhà hắn cũng chủ yếu ở bên Nghiêu làm trợ giảng tiền lương không cao, cho nên cậu vẫn luôn dựa vào công việc phiên dịch để kiếm thêm bên ngoài. Cậu cho rằng mình và Chu Độ có lẽ cả đời cũng chẳng còn cơ hội nào gặp lại nữa, thế nhưng tạo hóa trêu ngươi, hai người vậy mà lại gặp nhau thông qua cách thức như Nghiêu lấy hết tất cả tài liệu ra, sau đó ngồi xuống trước máy tính. Cậu muốn cố gắng nhanh chóng dịch cho xong phần tài liệu này xong sau đó gửi đến công ty Chu Độ, sau đó nữa cậu sẽ cách Chu Độ thật đầu bên kia, sau khi Chu Độ rời khỏi quan cà phê, dừng một lúc lâu ở trong bãi đậu xe để tỉnh táo ngồi vào trong xe, Chu Độ hung hăng nện mấy cái vào trên vô-lăng. Hắn nhu nhu ấn đường dựa vào chỗ dựa đằng sau ghế lái, vừa nhắm mắt lại, thế nhưng trong đầu đều là hình ảnh của Hạ Độ cảm thấy bản thân hết sức hèn hạ, lúc nãy hắn mới xông về phía Hạ Nghiêu nói mấy lời vô cùng hèn hạ, tất cả đều chỉ vì hắn muốn khiến cho Hạ Nghiêu phản ứng lại mà đang mong chờ, mong chờ Hạ Nghiêu có thể nói với hắn thêm một câu nữa, mong chờ Hạ Nghiêu có thể nhìn hắn một cái, mong chờ Hạ Nghiêu có thể đứng lên chỉ thẳng vào mặt hắn cùng hắn tranh cãi, như vậy hắn mới có được một lý danh chính ngôn thuận, mới có thể cùng Hạ Nghiêu nhớ lại khoảng gian mà hai người đã cùng nhau trải nhưng người nọ từ lúc đầu vẫn luôn cúi đầu xuống, dường như xem hắn như là không khí, một chút cơ hội cũng không hắn, làm cho hắn nói ra những lời như vậy làm cho hắn một mình diễn hài kịch độc thoại vô cùng ti Độ không biết bản thân có phải là một con ngựa tốt không, thế nhưng biết bao năm qua, hắn chỉ ăn qua loại cỏ có mùi vị của Hạ khi trở lại văn phòng, Chu Độ gọi thư ký Chu vào trong phòng tiến hành một cuộc gặp gỡ thân ký Chu lần đầu tiên được ông chủ đối đãi nhiệt tĩnh như vậy, lông tơ sau lưng đều dựng hết cả lên. Nhìn thấy Chu Độ lần đầu tiên nở một nụ cười có thể được xem là dịu dàng với mình, Chu Đồng vội vàng ôm chặt đống tài liệu trước ngực nói với Chu Độ “Chu tổng, tôi không chịu quy tắc ngầm đâu.”Sắc mặt Chu Độ cứng đờ, lúng túng khụ khụ nói “Cô nghĩ đi đâu vậy, ngồi xuống đi, có chút chuyện muốn nói với cô.”Chu Đồng sau khi có được đảm bảo của ông chủ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống một góc của ghế sofa.“Người đàn em của phiên dịch Lý…” Lời của Chu Độ còn chưa hết, Chu Đồng vội vàng nói “Sao vậy? Ông chủ, anh phỏng vấn cậu ấy rồi cảm thấy không được hả? Vậy chút nữa tôi sẽ tìm phiên dịch khác.”Chu Độ phất phất tay với cô nói tiếp “Không phải, tôi rất hài lòng, sau này chúng ta hợp tác với cậu ta đi.”“Hợp tác dài hạn sao ạ?”“Đúng vậy.”“Vậy phiên dịch Lý thì sao?”“Ồ, tôi sẽ giới thiệu công ty khác cho anh ta.”Chu Đồng đột nhiên nở một nụ cười nói “Xem ra ông chủ đối với vị phiên dịch Hạ Nghiêu này vô cùng hài lòng ha.”Chu Độ đột nhiên nghe thấy tên Hạ Nghiêu từ miệng thư ký Chu, đờ người một lúc, đợi đến lúc phản ứng lại thì đã chột dạ mà gật đầu.“Đúng rồi, hồ sơ lý lịch cá nhân của cậu ta cô có không?”“Có.” Chu Đồng lấy ra hồ sơ lý lịch cá nhân mà Hạ Nghiêu gửi cho cô, thật ra cũng chỉ một tờ đơn đơn giản được điền khi nộp vào công ty phỏng vấn mà trên tờ đơn theo hình thức chỉnh tề có viết tên, tuổi, học lực vân vân mấy thứ theo quy tắc phải có khi xin việc của Hạ Độ cầm lấy tờ đơn coi một hồi lâu, cau mày nói với Chu Đồng “Không còn cái nào chi tiết hơn hả?”“Chi tiết hơn?” Chu Đồng không Độ nắm hờ bàn tay thành quyền giống như che dấu gì đó, khụ nhẹ một tiếng nói “Ví dụ như hoàn cảnh gia đình, có bạn đời chưa vân vân”Chu Đồng nghi hoặc nhìn ông chủ của mình “Thế nhưng công ty không hề có yêu cầu như vậy…”Chu Độ nâng mí mắt lên nhìn Chu Đồng một cái, Chu Đồng vội vàng sửa miệng nói “Nhưng mà nếu có thể tìm hiểu rõ ràng và chi tiết hơn về nhân viên, sẽ giúp cho việc kết nối và quản lý của công ty chúng ta trở nên dễ dàng hơn, tôi hiểu rồi Chu tổng, tôi sẽ lập tức đi tạo một mẫu form xin việc mới.”“Chờ chút.” Chu Độ gọi cô lại, “Việc này, cô đừng có nói là ý của tôi, chỉ cần nói đây chính là quyết định của bộ phận nhân sự, không cần phải bắt tất cả mọi người đều phải điền đâu, cô chỉ cần nói với người kia, đàn em của Lý phiên dịch ấy, nói với cậu ấy, công ty chúng ta muốn ký hợp đồng với cậu ấy, phải viết lại một tờ chi tiết hơn, hiểu chưa?”Chu Đồng nghe Chu Độ nói vậy, lông mày hơn nhíu lại, sau đó như đã thông suốt, quan sát Chu Độ một hồi Độ bị cô nhìn đến chột dạ, cố ý nghiêm mặt nói “Tôi có cái gì để nhìn đâu, đi làm việc đi.”Chu Đồng liếc lút cho hắn một cái nhìn khinh bỉ trong lòng, “vâng” một tiếng, rời khỏi phòng làm việc của Chu phòng làm việc trở lại yên tĩnh, lúc này chỉ còn có một mình Chu Độ. Hắn móc điện thoại ra, lướt đến tin nhắn mà Chu Đồng gửi số điện thoại di động của Hạ Nghiêu, sau đó lưu lưu đến tên người liên hệ, ngón tay hắn dừng lại một chút, sau đó chầm chậm đánh ba chữ ——Cỏ nhai tối tan làm về nhà, một người một chó ăn xong cơm, Chu Độ dắt con chó lông vàng ra ngoài tản chó lông vàng nhà Chu Độ không có tên, mấy bạn nhỏ trong khu nhà cực kỳ thích nó, vì vậy một đứa bé liền đặt cho con chó lông vàng một cái biệt danh gọi là Meo Meo, mà con chó ngốc nhà hắn cũng hoàn toàn chẳng biết cái tên này dùng để gọi mèo, ngu ngốc lắm mỗi lần thấy đám trẻ con gọi hai tiếng Meo Meo, nó liền chạy tới bên cạnh mấy đứa nhóc đó chơi Độ lúc đầu cũng chẳng hiểu tại sao lại con chó lông vàng là Meo Meo, sau đó phụ huynh của đứa trẻ kia mới nói với Chu Độ, nhà bọn họ có nuôi một con mèo Ba Tư, lông rất dài, cho nên bạn cho không biết phân biệt rõ ràng, cho rằng con chó lông vàng là một con mèo cỡ Độ nhìn thằng con trai ngốc nhà mình cùng với bọn trẻ chơi đùa, liền đi đến một bên định gọi điện thoại cho Vương Hạo. Con chó lông vàng nhà hắn tính cách rất hiền lành, với lại nó cũng khá quen thuộc với bọn trẻ, cho nên hắn cũng không lo nó sẽ làm mấy bạn nhỏ bị mai vừa vặn là thứ 7, Chu Độ muốn hẹn bọn họ cùng nhau ra ngoài ăn bữa thoại reo hồi lâu mới có người bắt máy, người đầu bên kia sau khi nghe máy hắng hắng giọng nói tiếng “Alo” với Chu Độ đờ người, đưa điện thoại ra, xác định lại số mình gọi quả thật là số của Vương Hạo mà.“Trương Dương?” Hắn thăm dò hỏi một ở đâu bên kia thản nhiên “Ừ” một Độ ngược lại cũng chẳng cảm thấy khác thường, thuận miệng hỏi một câu “Vương Hạo đâu?”Trương Dương dường như cười khẽ một tiếng, sau đó khôi phục lại ngữ khí bình thường nói với Chu Độ “Em ấy bây giờ không tiện nghe điện thoại, sao vậy?”Chu Độ cho rằng Vương Hạo không có ở bên cạnh cậu ta, vì vậy nói với Trương Dương “Ồ, ngày mai hai đứa bay rảnh không, buổi tối chúng mình cùng nhau ăn bữa cơm đi.”“Có thể.” Trương Dương chẳng do dự đồng ý Độ đang chuẩn bị nói cho cậu ta địa chỉ, không nghĩ tới Trương Dương lại chen ngang một câu “Tao bên này đang có việc, sáng mai tao gọi lại cho mày.”Chu Độ “ừ” một tiếng, đang chuẩn bị cúp điện thoại. Người ở đầu bên kia hình như thật sự là rất bận, điện thoại có lẽ bị cậu ta quăng đại sang một bên, đến cả tắt máy cũng quên luôn. Chu Độ mơ hồ nghe thấy âm thanh ôn nhu của Trương Dương nói với người kia “Ngoan, đừng gắn gối, đừng cắn cánh tay.”Hắn sửng sốt một chút, lúc này mới kịp nhận ra Trương Dương nói có chuyện là để chỉ chuyện gì, trong phút chốc vành tai hắn đỏ lên, thấp giọng chửi một câu, vội vàng cúp điện đến lúc hắn quay về chỗ con chó lông vàng nhà hắn, nhìn thấy con chó ngốc đang vui vẻ đuổi theo bọn trẻ con, trong lòng Chu Độ không tránh được có chút thê sao đôi uyên ương nhà người ta buổi tối có thể làm chút việc không hài hòa, còn hắn chỉ có thể lặng lẽ ngây người nhìn con chó ngốc nhà giờ sáng hôm sau, Trương Dương gọi lại cho Chu Độ một cú.“Tối nay đừng đến nhà hàng nữa, đến nhà bọn tao đi.” Trương Dương mở miệng nói chuyện với Chu Độ nghĩ nghĩ, cảm thấy đến nhà cậu ta cũng không tồi, chỉ là lại lặng lẽ bị cái câu “nhà bọn tao” kia của cậu ta thồn đầy thức cho chó vào trong tối hắn chuẩn bị đầy đủ thức ăn cho con chó ngốc nhà mình, sau đó lái xe đến nhà Trương Hạo về nước chưa bao lâu, trước mắt vẫn cùng sống với Trương cửa nhà Trương Dương, hắn ấn chuông cửa, Vương Hạo ở bên trong trên miệng đang gặm một quả táo, nghe thấy tiếng chuông của, vội vàng phi ra mở cửa cho Chu Độ nhìn thấy Vương Hạo mặc một cái áo ba lỗ có chút to cộng với cái quần rõ ràng không phải của cậu ta, cảm thấy mình lại bị thồn một họng thức ăn cho đưa một chút trái cây trong tay đến trước mặt Vương Hạo, cúi đầu thay Dương nghe động tĩnh ngoài cửa, trên người đang đeo tạp dề, trong tay còn cầm cái mui, ló đầu ra từ phòng bếp nói với Vương Hạo “Đi lấy rượu ở trong thư phòng ra đi, lấy cho Chu Độ đôi dép đi nhà màu xanh kia luôn.”Vương Hạo “ồ” một tiếng, nhét trái táo vào mồm, khom lưng tìm dép đi nhà cho Chu Độ ở trong tủ Độ nhìn thấy thằng bạn nối khố thân thiết nhất cùng với người anh em thân thiết nhất, mới nhận ra hắn đã bị cho ra rìa, đã trở thành khách Dương có lẽ đã tính toán thời gian, Chu Độ vừa mới vào không lâu, cậu ta đã lục tục bày thức ăn lên Hạo nằm úp sấp lên bàn tính ăn mảnh, Trương Dương đưa tay ra chụp, ôm lấy thắt lưng Vương Hạo kéo cậu ta sang một bên, ghé lại gần bên cạnh cậu ta nói “Chưa đút no em hả?”Lời nay của Trương Dương tuyệt đối không có hàm ý khác, thế nhưng Vương Hạo sau khi trải qua vận động không hài hòa tối qua thì lại nghĩ theo nghĩa khác, gương mặt nóng bừng, chửi tiếng đm, vội vàng chạy vô trong Dương nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé hoảng sợ kia, khóe môi không kìm được cong Độ trên mặt không có tí biểu cảm nào nhìn hai tên ngược cẩu trước mắt, rất muốn đứt đầu chết mẹ cho cơm này có lẽ chẳng có cách nào được sau khi thức ăn lên đầy đủ, Chu Độ mới nhận ra vì sao Trương Dương lại muốn hắn đến nhà cậu ta ăn cơm. Đầu tiên cả bàn thức ăn đều vô cùng thanh đạm, mà bọn Chu Độ khi ở thành phố H đều ăn khá là cay, tối nay nếu như để hắn đặt nhà hàng, chắc chắn hắn cũng sẽ đặt một nhà hàng mang mùi vị quê hương. Dù sao khẩu vị Vương Hạo vẫn nhiên, Vương Hạo vừa nhìn thấy một bàn thức ăn nhạt nhẽo lạt lẽo, cả gương mặt lập tức xịu xuống phàn nàn với Trương Dương “Vậy làm sao mà ăn chứ.”Trương Dương trừng cậu ta một cái chậm rãi mở miệng nói “Mấy ngày sắp tới em nên ăn thanh đạm một chút mới tốt.”Chu Độ cúi đầu lặng lẽ húp canh, giả bộ tui cái gì cũng không có nghe thấy hết trơn á trời.
Hạ Nghiêu cảm thấy gần đấy Chu Độ có chút quái dụ như bây giờ, đã đến giờ tan học rồi, vậy mà Chu Độ vẫn cứ đứng ở cửa lớp, hình như là đang đợi ai đó. Hạ Nghiêu quay đầu nhìn chỗ ngồi của Vương Hạo, Vương Hạo đã đi sân tập tập luyện rồi mà, hẳn không phải là đang đợi Vương nay Hạ Nghiêu không cần chạy hậu cần, vì vậy thu dọn đồ đạc định đi về luôn. Đến khi cậu đi qua Chu Độ, cái người vốn đang đứng dựa tường lập tức thẳng người lên, yên lặng đi theo sau Nghiêu cho rằng chắc trùng hợp thôi, cho nên cũng chẳng để ý lắm. Nhưng cho đến khi cậu ra khỏi cổng trưởng, chuẩn bị quẹo về hướng nhà mình mà đi, bóng người phía sau vậy mà vẫn còn đi theo Nghiêu dừng lại một chút, xoay người nghi hoặc nhìn Chu Độ ở phía sau. Chu Độ xoay đầu đi, làm bộ như đang ngắm phong cảnh xung quanh. Hạ Nghiêu đành phải xoay người bước tiếp, Chu Độ phía sau lập tức khập khiễng đi hắn đi theo mình đến con đường đối diện trường học, lúc này Hạ Nghiêu mới xác định đúng là Chu Độ đang đi theo cậu.“Cậu có việc gì hả?” Hạ Nghiêu nghi hoặc Độ nắm bàn tay lại đưa lên môi, ho nhẹ một tiếng nói “Đưa cậu về nhà.”“Hả?” Hạ Nghiêu càng thêm mơ hồ câu trả của Chu Độ, “Cậu muốn đến nhà tớ? Có chuyện gì hả?”“Không có việc gì.”“Vậy…” Hạ Nghiêu vẫn muốn nói thêm mấy câu nữa, Chu Độ cắt ngang cậu “Mau đi thôi.”Chu Độ thật là không hiểu nổi Hạ Nghiêu, không phải Tưởng Thi Văn nói chỉ cần đưa cậu ấy nhà cậu ấy sẽ vui vẻ sao? Mà sao Hạ Nghiêu chẳng có chút biểu hiện nào của sự vui vẻ, ngược lại còn cứ hỏi hắn cái vấn đề ngu ngốc tại sao lại muốn đưa cậu ấy về nhà này, lẽ nào muốn hắn nói cho cậu biết, là có người khác bảo hắn phải làm như vậy Độ tuyệt đối sẽ không để Hạ Nghiêu biết.“Lẽ nào con đường này chỉ có mình cậu được tôi không được sao, vậy tôi càng muốn đi con đường này.” Chu Độ trầm mặt xuống. Hạ Nghiêu cho rằng hắn giận rồi, vội vàng ngậm miệng, buồn bực cắm đầu đi về phía Độ nhìn Hạ Nghiêu không hỏi nữa, ngực thở phào nhẹ nhõm, đi theo phía sau Hạ Nghiêu mãi cho đến khi đưa cậu về hẻm nhỏ không có người kia, mới quay người rời Nghiêu nhìn chằm chằm bóng lưng chuẩn bị rời đi của Chu Độ, nhịn không được mở miệng gọi một tiếng “Chu Độ.”Chu Độ vội vàng quay đầu Nghiêu chỉ chỉ cái chân của hắn nói “Chân của cậu sao rồi, đỡ hơn được chút nào chưa?”Chu Độ mừng thầm trong lòng, trong lòng vô cùng cảm ơn Tưởng Thi Văn, lúc này mới trả lời câu hỏi của Hạ Nghiêu “Đỡ hơn nhiều rồi.”“Tớ nhìn cậu lúc đi bộ vẫn có chút bất tiện.”“Ờ.” Chu Độ chẳng để ý lắm cúi đầu nhìn thoáng qua cái chân của mình, “Không sao, không có gãy xương, chắc mấy ngày nữa là hết thôi.”“Vậy…” Hạ Nghiêu dừng một chút, nhìn mặt Chu Độ nói “Cậu về nhà chú ý an toàn, còn có, cảm ơn cậu đưa tớ về nhà.”Hai chân mày Chu Độ không nhịn được nhướng lên thể hiện sự vui mà câu nói tiếp theo Hạ Nghiêu, đánh cho một chút vui vẻ trong lòng hắn nát bấy.“Có điều sau này cậu đừng đưa tớ về nhà nữa, bọn mình không cùng đường, không tiện chút nào.”Sắc mặt Chu Độ lập tức đen xuống, trong lòng chửi Tưởng Thi Văn một tiếng, sau đó mặt không biểu tình nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu nói “Đã biết.” Sau đó quay người, cũng không thèm quay đầu lại rời khỏi ánh mắt của Hạ Nghiêu nắm chặt lòng bàn tay, đợi đến khi nhìn không thấy bóng lưng Chu Độ nữa, cậu mới quay người chầm rãi bước về khi Chu Độ rời đi cũng chẳng về thẳng nhà, mà đi đến quán trà sữa ở bên cạnh cổng trường do chị Tưởng Thi Văn Hạo vẫn còn đang luyện tập, hắn vừa vặn có thể ở đây đợi cậu ta rồi cùng về nhà. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là, hắn muốn hỏi Tưởng Thi Văn, vì sao hắn làm theo lời nhỏ, vậy mà Hạ Nghiêu hình như chẳng có chút vui vẻ Thi Văn đang ngồi sau quầy đọc sách, nhìn thấy Chu Độ khập khiễng từ cửa bước vào, lập tức vui vẻ.“Thương binh như cậu, sao vẫn còn lắc lư đến chỗ này của tớ hay vậy.”“Có chút việc tìm cậu.” Chu Độ nhàn nhạt Thi Văn từ trong quầy bước ra, kéo một cái ghế, nói với Chu Độ “Ngồi đi, nói tớ nghe kết quả như nào rồi.”May mắn lúc này trong quán không đông khách lắm, chị Tưởng Thi Văn cũng không có mặt, Chu Độ lúc này mới đến bên cạnh Tưởng Thi Văn, đem sự việc xảy ra lúc nãy đầu đuôi gốc nhọn kể hết cho Tưởng Thi Thi Văn nghe xong cười tủm tỉm, quan sát Chu Độ trên dưới nói “Thật nhìn không ra cậu vậy mà lại là một người si tình quá nha, bộ dạng cậu đã như vậy còn đưa người ta về nhà nữa.”Chu Độ nhíu nhíu mày “Không phải cậu nói với tối tan cậu cùng đi về với cậu ấy sao.”“Haizz.” Tưởng Thi Văn thở dài, “Dựa theo tình huống mà cậu nói, tớ cảm thấy có hai nguyên nhân mà nhỏ không muốn cậu đưa nhỏ về nhà nữa. Thứ nhất, nhỏ đau lòng cái chân bị thương không tiện của cậu. Thứ hai, không phải cậu nói rồi hả, cậu đưa người ta về nhà mà cả đường đi theo phía sau người chẳng hó hé một tiếng, cậu là dắt chó đi dạo hả. Cậu là người mà, nói chuyện một chút cũng không biết nữa hả? Đưa nhỏ về mà cả đường hai người một câu cũng không nói, cũng làm người ta giận dỗi đấy.”“Cậu lại không nói tôi phải nói chuyện, hơn nữa tôi cũng chẳng biết nói chuyện gì.”Tưởng Thi Văn dựa trên thành quầy nói “Trời ơi, cậu ở chung với người cậu thích mà muốn nói cái gì bản thân cậu cũng không biết nữa hả? Cái này còn bắt tớ giúp cậu, thôi để tớ đi yêu dùm cậu luôn cho rồi.”Chu Độ tưởng tượng đến việc Tưởng Thi Văn quyến rũ Hạ Nghiêu, lập tức nóng con mắt “Cậu không được tìm cậu ấy!”“Ôi trời ơi, tớ nói chơi thôi mà, cậu còn tưởng là thật.” Tưởng Thi Văn liếc mắt, “Cậu lần sau đưa nhỏ về nhà, đừng có theo sau mông người ta nữa, đi song song ấy, vừa đi vừa nói chuyện hiểu chưa.”Chu Độ gật Thi Văn nói tiếp “Nếu thật sự không biết nói cái gì thì khen nhỏ đi, sau đó nói vài câu dỗ nhỏ vui vẻ. Tỉ như tối qua cậu làm cái gì? Có nhớ tớ hay không các kiểu, đấy cậu coi mà làm đi, đừng có nói mấy cái lời chọc nhỏ giận là được.”“Nói cái gì sẽ làm cậu ấy giận?” Bạn học Chu Độ không hiểu liền hỏi.“Ví dụ nè, nghìn vạn lần đừng có ở trước mặt nhỏ mà khen mấy đứa con gái khác đẹp, cái này mà nói chắc chắn nhỏ sẽ giận luôn. Còn có nếu như nhỏ có nói mấy cái lời mà làm cho cậu không vui ấy, cũng đừng có xụ cái bản mặt xuống cho nhỏ nhìn, phải cười với nhỏ, phải dỗ nhỏ. Chỉ cần cậu thuận theo nhỏ, nhỏ nhất định sẽ không giận đâu.”Chu Độ nhớ hết mấy lời của Tưởng Thi Văn, nghĩ nghĩ rồi hỏi nhỏ “Nhưng mà ngày mai cậu ấy không cho tôi đưa cậu ấy về nữa.”“Nếu cậu cảm thấy cái chân không sao nữa thì tiếp tục đưa nhỏ về đi, con gái mà luôn thích cái kiểu nói một đường làm một nẻo, cậu lúc đưa nhỏ về kỳ thực trong lòng nhỏ cũng đang rất là vui vẻ đó.”“Con gái?” Chu Độ lúc này mới nhận ra mình với Tưởng Thi Văn đang nói căn bản không phải là cùng một người.“Sao vậy?” Tưởng Thi Văn buồn cười nhìn Chu Độ nói “Có chuyện gì hả?”Chu Độ trầm mặc một chốc nói “Tôi biết rồi, cảm ơn, đi trước đây.”“Đi đi, đi đi.” Tưởng Thi Văn phất phất tay, đợi đến lúc Chu Độ đi ra đến cửa, nhỏ đột nhiên thốt ra một tiếng gọi Chu Độ Độ quay đầu Thi Văn vẻ mặt mang theo một nụ cười xấu xa truy hỏi “Chu Độ, cậu đã hôn nhỏ chưa? Thật ra tớ cảm thấy nếu như muốn đánh nhanh thắng nhanh, hôn môi cũng là một ý không tồi nha.”Chu Độ nghe Tưởng Thi Văn nói như vậy, lỗ tai lập tức đỏ Thi Văn nhìn cái bộ dạng ngây thơ thuần khiết của hắn, vui vẻ cười ha ha, tiếp tục đùa giỡn hắn “Cậu tìm cơ hội thử xem, cam đoan hiệu quả xuất chúng.”Chu Độ đỏ đến mang tai, thô lỗ trả cho Tưởng Thi Văn một cậu “Biết rồi.” Sau đó khập khiễng chạy trối Thi Văn ở sau lưng cười đến vui vẻ.
Reads 701,203Votes 48,747Parts 67Complete, First published Jun 06, 2019Table of contentsThu, Jun 6, 2019Thu, Jun 6, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Sun, Jun 23, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Mon, Jun 24, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tác giả Giang Tâm Tiểu Chu Thể loại Đam Mỹ, Trọng Sinh Nguồn Trạng thái Full Editor Cá Ngừ Tình trạng bản gốc Hoàn67 chương Thể loại đam mỹ, hiện đại, trọng sinh... Nội dung truyện kể về mối tình ngọt ngào của một ngốc bạch máu chó. Hạ Nghiêu có được cơ hội sống lại trở về thời trung học, gặp lại người mình từng thầm mến, do đó hắn đã lựa chọn cho mình một con đường hoàn toàn ngược lại. Nếu như anh không yêu em, vậy thì em nguyện ý buông tay để anh tự do. Nhưng mà, hình như sự tình phát triển hoàn toàn ngoài dự liệu của bản thân. Một câu chuyện vô trách nhiệm Trước khi sống lại - Hạ Nghiêu Tớ thích cậu. Chu Độ Cậu nói gì? Sau khi sống lại - Chu Độ Anh thích em. Hạ Nghiêu Tớ chỉ coi cậu là bạn học. Chu Độ... [Nhưng mà trong cuốn nhật ký của em rõ ràng không phải viết như này!] Câu chuyện còn có một cái tên khác "Một cuốn nhật kí tỏ tình dẫn tới tình yêu". Truyện đăng với mục đích đọc off và chưa có sự cho phép của tác gia hay editor, phiền không mang đi nơi khác!32hiệnđại
vợ luôn nghĩ tôi không yêu em ấy