vương gia cầu hưu phi

Tiết Gia Tiểu Nương Tử. Ngôn Tình • 89,762 lượt đọc. 7: Lãnh Quân Dạ Thiếp. Ngôn Tình • 84,387 lượt đọc. 8: Miễn Cưỡng Tiểu Yêu Tinh, Vương Gia! Ta Lại Muốn Ở Trên Ngươi. Xuyên Không • 83,716 lượt đọc. 9: Đệ Nhất Ma Mãnh Vương Phi. Ngôn Tình • 82,298 lượt đọc Lạnh như băng chiến thần Vương gia đổ môn cầu ta đau đau hắn . visibility 1 star 0 0. Hán Việt: Lãnh băng băng đích chiến thần vương gia đổ môn cầu ngã đông đông tha. Tác giả: Tinh Ảnh Tiên Tử. Tình trạng: Còn tiếp. Mới nhất: Chương 142 không có tiền ngươi còn tới nơi này? Ảnh: Instagram: HSH Princess Charlene. Vương phi Charlene ngồi ở hàng ghế VIP đầu tiên của show diễn, bên cạnh tỷ phú giàu nhất châu Âu Bernard Arnault - CEO kiêm chủ tịch LVMH, công ty mẹ của Louis Vuitton. Vương phi thần sắc tươi tắn, trò chuyện vui vẻ với tỷ phú Arnault. Trên trang Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Tường đỏ, hoa hồng, áo xanh, giai nhân, tất cả những thứ này hòa chung vào nhau tạo nên một bức tranh sinh nhân đang vẽ tranh, vẫn chưa phát hiện mình đã dần chìm vào khung chân vốn vội vàng của Tiêu Hồng Dữ cũng tạm dừng lại, hắn khoanh tay đứng ở chỗ ngoặt, âm thầm nhìn vị Vương phi dung mạo tuyệt đẹp của mặt của Thẩm Sơ Vi, trong nét thẫn thờ mang theo vẻ hoài niệm thắm thiết, giống ngày ấy ở bờ hồ giữa đình như đang suy nghĩ cái gì?Nàng đang nhớ ai sao?Tiêu Hồng Dữ không nghĩ ra, dứt khoát đi nhanh đến phía trước, đi đến bên cạnh nàng.“Tham kiến Vương gia.” Đám người Thu Lộ nhìn thấy hắn, đồng loạt hành Sơ Vi giật mình quay đầu lại, chỉ thấy Tiêu Hồng Dữ đã đứng ở phía sau nàng từ bao giờ, nàng khiếp sợ, chuyện đầu tiên xuất hiện trong đầu chính là phải mau chóng giấu bức tranh kia đi, nhưng mà đã không còn kịp nữa rồi, Tiêu Hồng Dữ đang rũ mắt nhìn bức tranh của nàng.“Vương gia……” Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, cười nói “Ngài hết bận rồi sao?”“Ừ.” Tiêu Hồng Dữ thờ ơ lên tiếng, tầm mắt vẫn yên lặng nhìn chằm chằm vào bức tranh còn chưa khô mực kia, hắn cười tán dương “Qua trang giấy, dường như bổn vương ngửi thấy mùi hoa, kỹ năng vẽ tranh của Vi Nhi thật sự siêu phàm thoát tục!”“Vương gia quá khen rồi.” Thẩm Sơ Vi thở nhẹ nhõm một ngờ Tiêu Hồng Dữ lại hỏi tiếp “Nàng vẽ ai trên bức tiểu uyên ương thế? Bổn vương nhìn có vẻ hơi quen mắt, dường như đã gặp qua ở nơi nào vậy.”Thẩm Sơ Vi nhìn thấy ánh mắt tò mò của hắn thì tim đập như trống đánh, ánh mắt của nàng liếc qua bức tranh kia một cái, như không có gì cả mà cười nói “Phải không? Vậy Vương gia cảm thấy giống ai?”“Hừm…” Tiêu Hồng Dữ nhíu mày nhìn cẩn thận một lát, lại lắc đầu, cười nói “Chỉ là chợt thấy nên quen mắt, suy nghĩ lại thì không ra.”Tiếp theo, hắn lại quét nhìn về dòng thơ phía dưới, cười nói “Dòng thơ này của Vi Nhi, dường như không hợp với khung cảnh này lắm. Theo bổn vương thấy, đôi nam nữ trong tranh rõ ràng đang liếc mắt đưa tình, nghĩ đến lẫn nhau, tâm linh tương thông.”Thẩm Sơ Vi rũ mi, che giấu ánh sáng dưới đáy mắt, nhàn nhạt nói “Vương gia nói đúng, thiếp thân không biết nhiều chữ lắm, khiến ngài chê cười rồi.”Mắt thấy tiểu nha hoàn dọn dẹp dụng cụ vẽ tranh, Tiêu Hồng Dữ ôm Thẩm Sơ Vi ngồi xuống ghế đá, cười hỏi “Bổn vương sai người làm một bộ liễn cho nàng, có thích không?”“Thiếp thân rất thích, đa tạ Vương gia.”Vừa rồi cách khá xa, Tiêu Hồng Dữ chỉ cảm thấy vạt áo của nàng tung bay, đẹp như tiên tử trong bích phút này hai người ở gần nhau, ánh mặt trời ngày thu xuyên qua cánh hoa tường vi be bé mà chiếu lên gương mặt của nàng, khiến Vương phi của hắn lại có thêm vẻ sống ruồi ở đuôi lông mày, lúm đồng tiền trên gò má phải, cùng với lông tơ li ti trên mặt đều có thể thấy được rõ ràng. Rõ ràng là ngày cuối thu mát mẻ, nhưng không biết vì sao, Tiêu Hồng Dữ lại bất ngờ xuất hiện một cảm giác khô ho nhẹ một tiếng, dặn dò “Lui xa ra một chút, trông coi không ai được phép tới gần.”“Tuân lệnh.” Bọn nha hoàn, thị vệ cung kính lên tiếng, ngay lúc đó cũng lui ra bên khi đi, Thu Lộ lo lắng nhìn Thẩm Sơ Vi một cái, chỉ thấy vẻ mặt của Vương phi nhà mình lạnh lùng, không biết đang suy nghĩ cái nhân lui ra hết, cánh tay dài của Tiêu Hồng Dữ duỗi ra, ôm Thẩm Sơ Vi vào trong ngực.“Vương gia.”Động tác của hắn quá thân mật khiến gương mặt của Thẩm Sơ Vi nóng lên lập tức, lo sợ bất an như chú thỏ con.“Vi Nhi, trước kia bổn vương đã bỏ lỡ nàng rồi.” Tiêu Hồng Dữ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ không tì vết của nàng, nhẹ giọng Sơ Vi nghe vậy, lập tức mở to hai mắt, quên béng mình đang làm gì, chỉ biết ngơ ngác nhìn Hồng Dữ nhìn thấy hết tất cả nỗi khiếp sợ của nàng, càng cảm thấy lúc trước mình quá đáng, giọng của hắn cũng vô thức dịu dàng lại, nói tiếp “Lúc trước, bổn vương tưởng Thẩm phủ các ngươi muốn củng cố quyền thế, trong cung có một Ngọc phi còn chưa đủ mà còn xuất hiện thêm một Sở Vương phi, cho nên sau đêm thành thân mới cố ý lạnh nhạt nàng.”Chuyện này Thẩm Sơ Vi đã biết từ trước, nàng nhìn chằm chằm đôi mắt phượng hẹp dài của hắn, bình tĩnh hỏi “Vậy sao Vương gia lại không suy nghĩ như vậy nữa?”“Cũng đã hơn một năm rồi,bổn vương thấy nàng vẫn luôn biết thân biết phận, vừa không sử dụng những âm mưu quỷ kế, cũng không gây chuyện với người khác, mới biết tính tình của nàng là thật sự hiền lành. Lúc trước, đều là bổn vương trách oan nàng, nàng đừng trách bổn vương được không?”Thì ra, bỗng nhiên hắn tới Toái Trúc Hiên vì sau một năm phái người theo dõi nàng mới hết nghi phút này, Thẩm Sơ Vi không biết trong lòng mình đang có cảm giác như cuối cùng nàng cũng được hắn đặt vào mắt nhưng mà… vẫn có một chút không lúc đó, nụ hôn của Tiêu Hồng Dữ đã hạ hôn lên nốt ruồi mỹ nhân vẫn luôn dụ dỗ hắn, lúm đồng tiền xinh đẹp với cánh môi đỏ tươi như hoa tường vi, một lần rồi một lần, mút mát chậm rãi.“Vương gia……” Hơi thở của Thẩm Sơ Vi dồn dập, nàng duỗi tay đẩy hắn “Không được……”Không được ở chỗ được ở bên mà dục vọng của Tiêu Hồng Dữ đã bốc cháy rồi, gậy thịt của hắn cọ cọ lên cặp mông xinh đẹp của Thẩm Sơ Vi qua lớp quần, nóng đến kinh người.“Vi Nhi chớ sợ, bọn họ không dám tới gần nơi này đâu.” Hắn nói, bàn tay đã trượt vào vạt áo, xoa xoa bộ ngực của nàng. “Ưm……”Thẩm Sơ Vi bị lòng bàn tay thô to của hắn bóp đến rùng mình, nàng sợ tới mức không ngừng vặn vẹo, muốn thoát khỏi người hắn.“Buông ra…… Ta…… Không muốn……”Nàng càng giãy giụa, Tiêu Hồng Dữ càng hưng cạnh ghế là một cái bàn đá tròn, ở trên là trà bí đao nhóm nha hoàn mang Hồng Dữ duỗi tay cầm lấy để thử độ ấm, bắt lấy khóe miệng của Thẩm Sơ Vi “Uống khi còn nóng, đừng để nguội.”Hắn nói rồi giữ cằm của Thẩm Sơ Vi, khiến nàng không thể không hé miệng.“A……”Sức của Thẩm Sơ Vi đối với hắn chỉ như phù du * so với đại thụ, sau khi bị ép buộc uống hết nửa chén trà thì thân trên đã bị Tiêu Hồng Dữ xé rách dễ dàng.* Phù du là nhóm côn trùng tương đối nguyên thủy, thể hiện một số đặc điểm cổ xưa có lẽ đã hiện diện ở những côn trùng bay đầu tiên. Cùng bộ với chuồn chuồnMà cặp ngực trắng như tuyết của nàng cứ vậy mà bại lộ không chút che giấu nào dưới trời Sơ Vi mới cúi đầu nhìn thì đầu óc cũng nổ tung một cái “Ầm”.Nàng là thiên kim thục nữ được nuôi dưỡng trong khuê phòng như vàng bạc châu báu, sao có thể chấp nhận việc trần truồng vào ban ngày ban mặt như thế chứ?Ngay tức khắc, nàng tức giận đến đỏ mắt.“Tiêu Hồng Dữ, buông ta ra!” Nàng phẫn nộ, bất chấp lễ nghi trên dưới mà gọi thẳng tên của hắn.“Vi Nhi, nghe lời, để bổn vương thương nàng.”Tiêu Hồng Dữ biết nàng đang thẹn thùng, cũng không cho rằng nàng ngang ngược, hắn tiện tay lấy một chùm nho còn tươi trên bàn, không lột vỏ mà cắn thẳng, sau đó miệng đầy thịt quả mà cúi đầu đưa bầu ngực của nàng vào chát, quả ngọt, mùi hương trên cơ thể trắng như bông bưởi, ba thứ này ở bên nhau tạo ra hương vị tuyệt vời nhất thế Hồng Dữ cợt nhả mà gặm cắn ngực nàng, cùng lúc đó cũng bôi chất lỏng từ quả nho lên.“A… Hồng Dữ… Nhả ra……”Cơn run rẩy không ngừng truyền lên từ lòng bàn chân rồi tiếp tục lan đến cả cơ Sơ Vi cắn chặt răng, trong lúc nhắm mắt, một giọt nước mắt trong suốt chậm rãi chảy xuống từ khóe mắt…… Chương 1 Ta Nhớ NgươiĐêm, trăng lạnh như sương, rét run người. Thu Lộ thêm than xong rồi đến sờ tay của Thẩm Sơ Vi trong rất lạnh, một cảm giác lạnh lẽo vô ràng đã đắp hai cái chăn nhưng cả cơ thể của nàng vẫn không có một chút độ ấm nào. Khuôn mặt nhỏ càng ngày càng trắng bệch, chỉ cần nhìn một cái cũng khiến người khác giật được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Lộ lập tức rưng rưng nước mắt, nàng chỉnh tốt góc chăn cho Thẩm Sở Vi rồi mới xoay người đi ra cửa.“Thu Lộ, ngươi muốn đi đâu vậy?”Lúc sắp đi đến cửa phòng, giọng nói nhẹ nhàng của Thẩm Sơ Vi vang lên đúng lúc. Tuy không lớn nhưng cũng đủ khiến nàng nghe rõ.“Vương phi, ngài tỉnh rồi ư?”Thu Lộ vội chạy đến trước giường, cẩn thận kê gối lót cho mắt của nàng vẫn còn đỏ, Thẩm Sơ Vi lớn lên cùng nàng, sao lại không nhìn ra nàng đã khóc?“Ngươi muốn đi đâu vậy?” Nàng dựa vào đầu giường, hỏi lại nha hoàn của mình lần bị bệnh nhưng đôi mắt của nàng vẫn trong veo, như chứa ánh sao ở trong đó vậy.“Ta…… Ta muốn đi tìm Trần thúc, kêu hắn lập tức phái người mời thái y.”Dù nói thế nào thì tiểu thư nhà nàng cũng là đích nữ của Trung Nghĩa Hầu phủ, đường đường là Sở Vương phi, cho dù không được sủng ái thì ít nhất cũng không thể mặc kệ nàng bệnh nặng chứ?“Không được đi, ta không sao cả.”“Nhưng mà……”“Nghe lời. Cơ thể của ta, ta tự hiểu rõ…… Khụ khụ…… giờ này muộn quá rồi, chúng ta vẫn không nên đánh thức người khác, sáng sớm mai đi cũng không muộn.”Tuy giọng nói của Thẩm Sơ Vi nhẹ nhàng nhưng cũng không cho ai cãi nhỏ nàng đã như thế, là một người rất quyết được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn cuộc Thu Lộ cũng không dám làm trái, đành phải từ đêm, Thẩm Sơ Vi không ngừng tỉnh lại, liên tục ho khan. Thu Lộ vẫn luôn canh giữ ở trước giường, suốt đêm không dám chợp mắt chút vả lắm mới đến bình minh ngày thứ hai, nàng vội đến sân trước tìm quản gia Lương vừa nghe thấy Thẩm Sơ Vi bị bệnh, sợ tới mức ngơ ngác, vội nói “Sao lại không phái người thông báo sớm một chút?”“Trần thúc, tính tình của Vương phi của chúng ta thế nào ngài đã biết rồi đấy, nàng không chịu, sao ta dám không nghe chứ?”“Ôi……” Trần Lương thở dài một phi rõ ràng là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận, tài mạo song toàn không cần phải nói, tính tình lại tốt đến mức khó gặp, xưa nay vô cùng quan tâm đến hạ nhân nhưng lại không được sủng ái, gả vào Vương phủ hơn một năm nhưng đều bị Vương gia lạnh nhạt, còn bị bọn hạ nhân trong phủ coi thường thất vội sai người đến Thái Y Viện mời người, lại tiếp tục hỏi Thu Lộ “Gần đây Vương gia vẫn không đến phòng Vương phi sao?”“Vâng, đã mấy tháng chưa đến rồi.”Nói đến chuyện này, vẻ mặt của Thu Lộ đau buồn. Nàng là người hầu của Hầu phủ, hầu hạ bên người của Thẩm Sơ Vi, tình cảm chủ tớ giữa hai người rất tốt, đương nhiên cũng hy vọng nàng và Sở Vương đều Lương uống một ngụm trà, hỏi tiếp “Ngươi theo bên người không khuyên nhủ Vương phi sao? Vương gia không đi thì nàng đừng ngại chủ động chút, dù sao cũng là phu thê, không thể cứ như thế mãi được.”“Sao lại không khuyên chứ, chỉ đáng tiếc……”“Đáng tiếc cái gì?”“Đáng tiếc Vương phi nói nàng và Vương gia đã không còn hy vọng nào nữa, đời này chỉ có thể như thế.”Thu Lộ nói xong, cả hai người liền im bộ vương phủ, mọi người đều biết kết quả của bọn họ ra Vương - Tiêu Hồng Dữ, hắn có thích một nữ tử, hắn thích cô nương tên Minh Nguyệt đứng đầu bảng Khinh Hồng Các của kinh thành, cũng từng vì nàng mà đánh người tàn ấy việc này rất ầm ĩ, truyền đến tai của đương kim Thánh cơn tức giận, Thánh thượng liền ban hôn cho Sở trong quá trình tứ hôn, Ngọc phi trong cung làm chút chuyện ở giữa, thế là cái ghế Vương phi từ tay nữ nhi nhà họ Tạ đến tay nữ nhi nhà họ Hồng Dữ trời sinh ngạo mạn, hận nhất là bị người khác sắp khi bất đắc dĩ phải thành thân, hắn liền trút giận lên người Vương phi Thẩm Sơ Vi, nói chuyện lạnh lùng, cứ thế tình cảm phu thê giữa hai người càng thêm lạnh nhạt, dần trở thành người xa Lộ nói thêm vài câu với Trần Lương, đột nhiên, một gã sai vặt báo lại từ bên ngoài “Trần thúc, Vương gia đã trở lại.”Thu Lộ nghe vậy, vội lên tiếng “Trần thúc, ta về trước đây.”Chạy một đường về Toái Trúc Hiên, tìm khắp từ trên xuống dưới nhưng lại không thấy bóng dáng của Thẩm Sơ Lộ vội kéo một nha hoàn lại hỏi “Vương phi đâu?”“Thu Lộ tỷ tỷ, Vương phi vừa nói thời tiết hôm nay rất tốt, muốn đi dạo một chút trong vườn.”Xong rồi! Trong lòng Thu Lộ vang lên một tích của Sở Vương phủ rất lớn, phòng nhà trong phủ đều được tạo ra bởi bàn tay của các bậc thầy, mỗi hoa mỗi cây đều có thợ chăm sóc tỉ Sơ Vi đi ra khỏi Toái Trúc Hiên, đi thẳng một đường đến đình ở giữa mùa thu, hoa sen đã tàn, phần còn sót lại cũng đã được dọn dẹp sạch hồ, tùng bồ vi * rất phát triển, đang nhẹ nhàng lay động trong gió thu.* Tùng bồ vi Cỏ Pampas là một loại cỏ lâu năm mọc rất cao, cao từ 100 đến 200 cm. Đặc điểm trang trí chính của nó là các chùm hoa màu bạc rất đẹp mọc rất cao trên thân cây mỏng thẳng. Có thể sử dụng làm hoa cắt cành trong cắm hoa khô, trong vườn hoặc công viên, quanh Sơ Vi nhìn ngơ ngẩn, mất hồn trong thoáng chốc, đột nhiên, nàng vươn bàn tay ra ngoài đình, khẽ chạm vào ngọn cỏ, nhẹ giọng nói “Thạch Đầu ca ca, ta nhớ ngươi……”“Hắn là ai?”Bên tai, đột nhiên bị một người thổi hơi nóng vào, thấp giọng đặt câu Sơ Vi giật mình, sợ tới mức liên tục lùi về sau. Lui một cái, cả người của nàng liền rơi thẳng xuống hồ khoảnh khắc rơi vào nước, cuối cùng nàng cũng thấy rõ người Tiêu Hồng quân của mắt hắn nhìn vào nàng tràn đầy lạnh nhạt, ghét bỏ, giống như đang nhìn một người xa đi như vậy cũng tốt, như vậy… sẽ có thể quên hết quá khứ và tạm biệt những điều đã qua. Mỹ nhân đệ nhất kinh thành Thẩm Sơ Vi của Thẩm gia, gả cho Sở Vương Tiêu Hồng Dữ anh tuấn tiêu sái, vốn là chuyện trai tài gái sắc động lòng người, nhưng lại làm tất cả bá tính kinh thành của Đại Dận ngỡ ngàng kinh vì Sở Vương vốn nổi tiếng là si mê Giang cô nương của Khinh Hồng Các – lầu xanh số 1 kinh thành. Hắn đã từng vì nàng ta mà đánh một công tử nhà quan khác đến tàn nhẫn, tốn bao tiền chuộc người, bất chấp danh tiếng đưa nàng ta về Sở Vương phủ. Lại còn nghe nói hắn chiều chuộng sủng ái nàng ta trong lòng bàn tay, vì nàng ta mà lạnh nhạt với Vương phi Thẩm Sơ lời này đều đúng. Đúng là hắn đã từng đánh người vì Giang cô nương, để nàng ta ăn sung mặc sướng trong Sở Vương phủ; đúng là sau đêm động phòng đầu tiên vừa lạnh nhạt vừa tàn nhẫn với Vương phi mới cưới, hắn ta chẳng ngó ngàng đến Thẩm Sơ Vi lần nào ngoài phẫn nộ thay Sở Vương phi, người bên cạnh cũng thầm thương xót nàng. Chỉ có Thẩm Sơ Vi vẫn nhàn nhạt điềm nhiên như nước, vì nàng biết, đây là con đường do chính mình chọn, nàng phải đối mặt với hậu quả thôi. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandNàng đã từng bất chấp tất cả van xin Thẩm gia giúp đỡ để được tứ hôn cho Sở Vương. Tiêu Hồng Dữ vốn chẳng biết nàng là ai, lại bị ép buộc vào cuộc hôn nhân này. Hắn nghĩ Thẩm gia mưu mô bám vào hoàng tộc, Thẩm Sơ Vi cũng chỉ là một cô nương ham tài hám quyền. Ánh mắt hắn nhìn nàng chỉ có chán ghét và chán ghét, hắn cũng đã từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ muốn có nữ nhân là, điều này thì hắn sai tiếng mỹ nhân đệ nhất kinh thành không phải lừa người ta. Thẩm Sơ Vi đẹp đến mức khơi lên được ham muốn của hắn nhiều hơn cả sự chán ghét. Một lần tình cờ nhìn thấy nàng tắm sau bao tháng ngày lạnh nhạt hờ hững, ngọn lửa trong hắn như bùng cháy không cách nào dập tắt. Từ ngày đó, hắn quấn quýt lấy nàng không buông, vừa dịu dàng vừa bá đạo, vừa cay đắng vừa ngọt ngào, làm Thẩm Sơ Vi trầm luân trong vòng tay hắn mà tạm quên đi hiện thực tàn biết, quãng thời gian thân mật này sẽ không kéo dài mãi mãi. Mâu thuẫn giữa nàng và hắn vẫn còn đó, hắn có Giang cô nương, nàng cũng có người trong lòng… Nàng chỉ đang trộm lấy một chút ngọt ngào bình yên giả dối, chỉ đang thầm nguyện cầu và tranh thủ để có thể mang thai, để những ngày tháng sau này có ra sao thì nàng cũng sẽ không cô đơn điều nàng lo sợ cũng đã tới. Hắn vẫn chọn Giang cô nương kia ngay trước mắt nàng. Thẩm Sơ Vi rồi cũng hiểu, ảo vọng của nàng, hình bóng nàng vẫn luôn ôm trong tim từ những ngày xa xưa ấy… tất cả đã chấm dứt mất Thẩm Sơ Vi lặng lẽ trốn về Thẩm gia và đưa ra hưu thư, đó là lúc Tiêu Hồng Dữ bàng hoàng nhận ra giữa bọn họ có những vấn đề lớn như thế nào. Hắn vốn không hề biết không hề hiểu gì cả. Nàng không phải nữ nhân ham mê tiền và quyền để có thể chịu đựng sự lạnh nhạt và ích kỷ của hắn, còn hắn ưu ái Giang cô nương, dù vì lý do gì, cũng đã làm tổn thương nàng. Nàng cũng không phải là một cô nương yếu đuối ngoan ngoãn để tùy hắn sắp đặt trong lòng bàn tay, mà sự bướng bỉnh và mạnh mẽ sâu trong nội tâm nàng giờ đây mới hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, khiến hắn hoảng hốt mà cảm nhận được rằng, có lẽ mình đã mất nàng thật sự cố chấp và cứng rắn của dòng máu đế vương chảy trong hắn không cho phép hắn từ bỏ. Tiêu Hồng Dữ bướng bỉnh kiên quyết tìm hiểu người trong lòng nàng là ai, hắn sẽ đánh bại kẻ đó, sẽ giành lại nàng về bên mình. Chỉ là, hắn cũng không ngờ được, điều hắn tìm được lại là những bí mật bị vùi lấp bởi thời gian và số phận. Có những tình cảm bị chôn chặt đáy lòng nàng, còn có những ký ức đã bị xóa sạch trong tâm trí hắn. Hắn và nàng, thì ra đã từng được số phận buộc chặt lại với nhau từ lâu rất lâu… Vào thời điểm nàng còn chưa biết tình yêu là gì, nàng đã thực sự yêu thời điểm hắn còn chưa biết mình đã từng yêu nàng, hắn đã chìm đắm trong nàng không cách nào thoát số phận tàn nhẫn đến vậy, lòng người lại quá mong manh, liệu hắn và nàng có thể vượt qua được những tổn thương chính họ gây ra cho nhau, liệu tình yêu có thể chữa lành tất cả, liệu hai người bọn họ, cho đến cùng, là sai lầm hay là lương duyên?***“Vương gia cầu hưu phi” là một bộ truyện không dài nhưng miêu tả được đầy đủ mâu thuẫn và diễn biến nội tâm của hai nhân vật chính. Đan xen giữa những cảnh H nóng bỏng là những câu chuyện trong quá khứ, dần dần được hé lộ theo bước phát triển tình cảm giữa hai người. Truyện có đủ rau và thịt, H mượt và cốt truyện lôi cuốn, lại có sự ngược ngọt đan xen để thỏa mãn nhu cầu đa dạng của người đọc. Mọi người có thể yên tâm nhảy hố ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban

vương gia cầu hưu phi