tôi làm gay trong chương trình yêu đương

Nguyễn nhật Ánh Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Chương 4 BUỒN ƠI LÀ SẦU Chú Nhiên yêu cô Linh. Họ là một cặp. Tôi hỏi chú Nhiên "Tại sao chú yêu cô Linh?" thì chú không trả lời được, và sự bối rối của chú làm tôi rất ngạc nhiên. Điện thoại vừa kết nối, giọng Hứa Minh truyền đến: "Anh đang quay chương trình, có chuyện gì?" Trịnh Tuyết nở nụ cười lạnh kỳ quái: "Chồng à, mị lực của anh lớn thật đấy, năm đó hại Ôn Lệ bị mắng thê thảm hơn nửa năm trời mà giờ người ta vẫn còn nhớ anh mãi không quên, vội vàng đến tham gia chương trình để quấn quýt lấy anh đó." Nó giúp mô tả điều gì đang xảy ra trong chương trình để người đọc code không mất quá nhiều thời gian tìm hiểu, suy đoán. Khi thông dịch, Python sẽ bỏ Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Lùi lại một phút trước. Ngụy Phong Miên và các đồng đội cùng đứng trước sân khấu, mỉm cười nghe MC tổng kết trận đấu vừa rồi, nhưng nội tâm lại vô cùng bực bội. Cho dù khởi đầu tốt đẹp, nhưng hắn biết rõ vấn đề của đội —— từ sau khi một lão đội viên giải nghệ năm ngoái, đội viên mới phối hợp với bọn họ không được tốt lắm. Giải đấu xuân năm nay, GBG giống như được nữ thần may mắn ban tặng nụ hôn nên tuy bại bởi mấy chiến đội mạnh, nhưng điểm tổng kết lại kỳ tích xếp hạng nhất. Bọn họ nửa đường lấy được quán quân nên cũng che giấu được tai họa ngầm đang tồn tại trong đội. Hiện giờ fans GBG đều trông ngóng chiến đội có thể một đường đoạt được quán quân thi đấu giữa mùa giải, sau đó tới giải đấu mùa hè, chung kết thế giới...... Nhưng mà bản thân Ngụy Phong Miên rất rõ ràng, khả năng gần như bằng 0, trừ khi có thêm một năm rèn luyện. Nhưng mà sang năm, hắn chuẩn bị giải nghệ...... Đang suy nghĩ đến thất thần, MC đột nhiên dừng lại, hiện trường cũng không hiểu làm sao mà im bặt. Ngụy Phong Miên nghi hoặc quay đầu, liền thấy MC đang dại ra nhìn màn hình lớn một bên sân khấu, khóe miệng chậm rãi lộ ra một nụ cười ngọt ngào...... Chuyện gì thế? Ngụy Phong Miên cũng nhìn lên, cả người như bị sét đánh! Mà người bị màn hình may mắn lựa chọn là Thẩm Ương, cũng không bình tĩnh hơn chút nào so với Ngụy Phong Miên. Anh mất 2 giây mới ngửa mạnh ra sau, trong đầu rỗng tuếch, theo bản năng hỏi "Cậu làm gì?" Túc Hàn Anh trầm mặc một lát, "Xin lỗi, không cẩn thận đụng phải, phản ứng lớn như vậy?" Mặt Thẩm Ương đỏ bừng, trong lòng vừa gấp vừa thẹn vừa quẫn, một lúc lâu vẫn không nghẹn ra nổi một câu. Lúc này người bên cạnh lại mở đường trước "Tôi chỉ định nhắc anh, hai chúng ta bị thu hình." Bị thu hình? Là chỉ quay phim tiểu ca sao? Đầu óc Thẩm Ương đã không xoay chuyển được gì nữa, thẳng đến lúc hiện trường vang lên tiếng thét đinh tai nhức óc, anh mới ngơ ngác quay đầu, thấy màn hình lớn vẫn chiếu thẳng vào anh và Túc Hàn Anh. ...... .............................. Ong...... Thẩm Ương cũng không biết mình rời khỏi đấu trường như thế nào, anh mơ mơ màng màng theo Túc Hàn Anh lên xe, vừa thắt dây an toàn xong thì giật mình "Phải xóa! Đoạn này nhất định phải xóa đi!" Túc Hàn Anh hờ hững nói "Cái này không thuộc vấn đề riêng tư, đạo diễn sẽ không đồng ý." Thẩm Ương kiên trì "Chúng ta cùng đi tìm đạo diễn nói!" Túc Hàn Anh khởi động xe, nhẹ nhàng bâng quơ nói "Nếu anh cảm thấy thiệt, tôi cho anh hôn lại." Thẩm Ương "......" Đây là vấn đề thiệt hay không sao?! Hai người cứ thế ở trên xe tiến hành bàn bạc giải quyết tình huống đột phát, mà Ngụy Phong Miên chạy ra từ đấu trường đuổi theo chỉ còn ngửi được khói xe. Hứa Vận Dung theo tới cẩn thận đánh giá thần sắc Ngụy Phong Miên, không chắc chắn hỏi "Vừa rồi là Thẩm Ương sao?" Ngụy Phong Miên đứng im tại chỗ một lát, khẽ trào phúng "Bạn trai cô, cô lại không biết sao?" Sắc mặt Hứa Vận Dung trắng bệch, cũng châm chọc "Vậy mà cũng coi là bạn trai sao? Tôi và cậu ta cùng lắm được hai tháng, chưa nói được hai câu không phải đã bị anh nẫng đi rồi sao?" Ngụy Phong Miên quay ngoắt lại, đôi mắt u ám, nhưng mà Hứa Vận Dung không sợ hắn, tiếp tục công kích, "Góc tường bạn thân cũng đào, anh nói xem những fans gọi anh là quân tử khiêm nhường có biết không? Thẩm Ương mà biết anh nẫng ——" "Được rồi." Ngụy Phong Miên ngăn Hứa Vận Dung tiếp tục ác ý, sương lạnh trong mắt lập tức tan rã, hắn cười khổ nói "Đừng nháo, vì anh vừa thấy Thẩm Ương nên hơi ngoài ý muốn, không nghĩ tới cậu ấy sẽ đến xem bọn anh thi đấu...... Ngữ khí không tốt, xin lỗi." Hứa Vận Dung thấy Ngụy Phong Miên trước sau như một lựa chọn lui bước, trong lòng hơi thất vọng, nhưng còn hơn là cãi nhau nên thôi, "Đúng vậy, không nghĩ tới anh ta sẽ đến...... Cũng không biết có người nào nhận ra không?" Ngụy Phong Miên dừng một chút, "Có lẽ là có, cậu ấy dù sao cũng là Bumblebee......" "Là Bumblebee!" Trong đấu trường, nữ sinh tóc đỏ đang chờ kết quả thi đấu đột nhiên hô lên, "Người vừa rồi chính là Bumblebee!" "Cái gì bang Bobby?" Bạn trai nhỏ vẻ mặt mông lung. Nữ sinh hồi lâu không nói gì, đang lúc bạn trai nhỏ cho rằng cô lại ghét bỏ mình hỏi chuyện ngớ ngẩn không muốn trả lời thì nữ sinh nhẹ giọng nói "Anh ấy đã từng, là Thần duy nhất trong lòng bọn em." Giờ phút này, Thần trong miệng nữ sinh, như thường lệ, mới nói mấy câu đã bị Túc Hàn Anh đánh lạc hướng, đã không còn nói tới vấn đề "Không phát sóng" nữa, mà đang hết sức chuyên chú xem review trên app, tự hỏi cơm chiều nên ăn gì. "Chúng ta hiện tại cách khoa đại không xa, ở đó có rất nhiều món ngon." Thẩm Ương khóa di động nói "Bạn gái cũ của bạn cùng phòng tôi trước học ở khoa đại, lúc trước từng đưa chúng tôi đi ăn......" "Vậy đến khoa đại." Túc Hàn Anh rẽ trái ở giao lộ phía trước, đi vào một hẻm nhỏ. Thẩm Ương thấy cậu rẽ bảy tám lối, lại chuyên chọn đường nhỏ, hiếu kỳ hỏi "Cậu rất quen thuộc nơi này à?" Túc Hàn Anh "Ân, lúc trước tôi học ở khoa đại." "Cậu từng thi đỗ khoa đại á?" Thẩm Ương kinh ngạc, anh còn tưởng Túc Hàn Anh chỉ học đến cao trung, không nghĩ tới người ta đã là sinh viên đại học chính thống, "Vậy hiện tại cậu đang tạm nghỉ học sao?" Túc Hàn Anh nhàn nhạt nói "Tôi đã tốt nghiệp." "A?" Thẩm Ương nghi ngờ lỗ tai của mình, "Cậu mới 19 tuổi mà!" Túc Hàn Anh kiên nhẫn giải thích "Tôi thi vượt lớp, hình thức 2+2, đã tốt nghiệp năm ngoái. Sau đó ra nước ngoài học mấy tháng, đầu năm bỏ học trở về." "......" Thẩm Ương bị đả kích không chịu được, Túc Hàn Anh thật đúng là "Con nhà người ta" hàng thật giá thật! Anh chua chua nói "Vì sao cậu bỏ học? Là vì chơi chuyên nghiệp sao?" Túc Hàn Anh cười khẽ, nửa thật nửa giả nói "Đương nhiên là vì trong nhà có gia sản hàng tỉ chờ tôi thừa kế." Thẩm Ương "......" Hoàn toàn không muốn "say"1 gì nữa. 1 Say tác giả dùng tiếng anh, nghĩa là "nói""Đùa thôi." Túc Hàn Anh lại một lần nữa đánh dấu thành tựu trêu chọc được Thẩm Ương, ngữ khí nhẹ nhàng nói "Đúng là bởi vì chơi chuyên nghiệp, nếu sau này muốn thì học lại cũng được...... Tới rồi." Hai người đỗ xe xong, lại đi bộ thêm mấy phút thì tới phố mỹ thực ở cửa nam khoa đại. Nói là phố mỹ thực, nhưng phần lớn đều hàng quán vỉa hè hoặc hàng rong, xen lẫn hàng quần áo, đồ uống, tiệm gội đầu, tiệm nail. đầy sức sống. Thẩm Ương và Túc Hàn Anh song song đi tới, một tay trà chanh đá một tay xúc xích nướng, quay phim tiểu ca đuổi theo phía sau, khiến không ít học sinh chú ý. "A a a mau nhìn! Kia không phải Túc Hàn Anh sao?" "Ai?" "Em không biết à? À, em năm nay mới nhập học mà, cậu ấy trước đây thi vượt cấp, lớn lên đặc biệt soái, nếu không phải vì tuổi quá nhỏ thì đã tranh vị trí giáo thảo." "Đúng là rất tuấn tú......" "Cậu ấy tới chỗ này làm gì nhỉ? Không phải nghe nói đã đi du học nước ngoài sao? Nhiều camera đi theo thế kia, chẳng lẽ đổi nghề gia nhập giới giải trí?" "Đúng vậy! Lại còn bình dân như vậy, tôi nghe nói cậu ta có thói khiết phích, không chê đồ ăn nơi này không dinh dưỡng không vệ sinh à?" ...... Tiếng nữ sinh nói chuyện truyền tới tai Thẩm Ương, anh nhìn xúc xích trên tay, ngượng ngùng nói "Không thì xúc xích của cậu để tôi ăn đi......" "Khụ ——" đang uống trà chanh lạnh, Túc Hàn Anh đột nhiên bị sặc, khó có khi lộ ra một tia chật vật, cậu dừng một chút mới nói "Thỉnh thoảng ăn cũng không sao." Thẩm Ương hiểu Túc Hàn Anh muốn bồi mình nên cũng không rối rắm nữa, mở lời trêu chọc "Hóa ra cậu là giáo thảo a?" Túc Hàn Anh "Không phải." Thẩm Ương "Vậy là ban thảo2?" 2 giáo thảo là anh đẹp trai nhất trường, vậy ban thảo là anh đẹp trai nhất ban nhể =Túc Hàn Anh không đáp mà hỏi lại "Anh thì sao?" Nói xong cậu còn cố ý "Nga" một tiếng, "Mọi người gọi anh là tiểu sư muội, cho nên hẳn là ban hoa3?" 3 ban hoa hoa khôi của banThẩm Ương "......" Đầu gối đau quá, đau đến không nhảy lên đánh người được Hai người trò chuyện trên trời dưới đất, dọc phố mỹ thực vừa đi vừa ăn, cuối cùng Thẩm Ương đã ăn đến no căng, anh xoa bụng, "Sắp 7 giờ rồi, về đi?" Lúc đi qua góc đường, Thẩm Ương bắt gặp một chú chó nhỏ bẩn hề hề bên cạnh thùng rác, bước chân chững lại, lấy ra một quả trứng gà trong giấy giữ nhiệt, chỉ lấy lòng đỏ cho chó nhỏ ăn. Chó nhỏ không sợ người, ăn hết lòng đỏ thì ngước đôi mắt trông mong nhìn Thẩm Ương, cái đuôi vẫy tít. Thẩm Ương trong lòng mềm nhũn, đang muốn đi mua thêm trứng gà chín cho chó nhỏ thì nghe thấy Túc Hàn Anh nói "Động vật đi lạc, chỉ nên nhận nuôi, không nên cho ăn." ...... Cho nên cậu mới nuôi nhiều mèo lạc như vậy sao? Thẩm Ương thở dài đứng lên, giọng tiếc nuối, "Trong trường không thể nuôi chó...... Đi thôi." Nhưng mới đi được mấy bước anh lại nhịn không được quay đầu lại, thấy chó nhỏ đuổi theo, mắt đen lúng liếng tràn ngập tín nhiệm cùng ỷ lại. Trong lòng Thẩm Ương có chút khó chịu, cảm thấy mình thật là giả nhân giả nghĩa, bố thí một chút lòng thương rẻ mạt để làm gì? Cuối cùng còn không phải không nhận nuôi đó sao. Bởi vì chuyện này mà Thẩm Ương rầu rĩ không vui, Túc Hàn Anh nhìn thấy nhưng cũng không an ủi, chỉ im lặng lái xe. Lúc trở lại nhà nhỏ tâm tình của Thẩm Ương vẫn rất kém, kết quả vừa vào cửa liền thấy bốn người Dương Thiên Trì động tác nhất trí nhìn qua, ánh mắt cổ quái nói không nên lời. Ấn đường Thẩm Ương giật giật, kinh nghiệm từng trải nói cho anh biết nhất định có chỗ nào đó không đúng, bất an mà nhìn về phía Túc Hàn Anh. Lúc này, Dương Thiên Trì bỗng mở miệng, "Hôm nay hai người đi xem thi đấu hả?" Đoạn Vi Vi "Còn lên cả màn hình lớn?" Nghiêm Gia Kỳ "Còn kiss?" Thẩm Ương "......" Thẩm Ương!!! "Sao mọi người lại biết?!" Thẩm Ương hoảng hốt "Không phải, chúng tôi chỉ là không cẩn thận nên đụng vào nhau! Không cẩn thận thôi!" Long Nữ giơ điện thoại lên, đồng tình nói "Bị truyền trên mạng, hai người lại lên hot search......" Thẩm Ương vừa sợ vừa giận "Đạo diễn mua sao?" Đạo diễn đang âm thầm quan sát nhanh chóng đứng ra bảo vệ danh dự của mình "Chúng ta quay show yêu đương nam nữ, mua hot search gay của các cậu làm gì? Là dân mạng tự đẩy! Ekip còn phải bỏ tiền mới hạ được hot search đấy!" Thẩm Ương "......" Tuyệt Thấy Thẩm Ương uể oải, đạo diễn không đành lòng nói nặng, ông hắng giọng nói "Thôi, tình huống ngoài ý muốn cũng không có biện pháp khống chế, nhưng nếu mọi người lại gặp chuyện tương tự, nhớ thông báo ngay cho chúng tôi trước, tránh để trở tay không kịp......" Nói xong, ông vỗ vỗ tay hấp dẫn lực chú ý của mọi người, bắt đầu bố trí nhiệm vụ mới. Đơn giản là, một nam mời một nữ lập đội, mỗi đội tùy chọn một ngày từ thứ tư đến thứ sáu để trực nhật, cũng trong ngày trực nhật này sẽ chuẩn bị một hoạt động, chủ đề nội dung không giới hạn, địa điểm kết hợp với ekip để sắp xếp. Nghiêm Gia Kỳ cười hì hì nói "Nếu tôi muốn tổ chức party ở nhà hát lớn thì sao, ekip cũng có thể sắp xếp chứ?" Đạo diễn "Chỉ cần chúng tôi có khả năng đàm phán, hơn nữa có thể di chuyển tới nhà nhỏ trong vòng một ngày, cô muốn lên mặt trăng cũng không vấn đề." Nghiêm Gia Kỳ nhún nhún vai, "Được, vậy nếu có nhiều nam chọn cùng một nữ thì sao?" "Nữ là bên có quyền lựa chọn cuối cùng, nam có thể thương lượng trước......" Đạo diễn uy nghiêm bắn ánh mắt hung tợn về phía Túc Hàn Anh, "Tôi nhấn mạnh lại một lần nữa, phải là một nam một nữ cùng trực nhật! Chú ý là một nam một nữ!" Túc Hàn Anh "Nga." Đạo diễn nghiến răng —— nhẫn! Buổi tối lúc nhóm quay phim tan ca, Thẩm Ương trước tiên trốn vào phòng tắm lấy di động ra. Tuy rằng đạo diễn nói đã hạ hot search, nhưng Thẩm Ương vẫn không yên tâm, anh phải tự mình xác nhận một lần. Nhấn mở hot search, kéo từ tag đầu tiên xuống cuối cùng cũng không phát hiện ra điều gì khả nghi, Thẩm Ương an tâm một chút, nghĩ nghĩ lại search "Giải quán quân giữa mùa giải", kết quả đầu tiên chính là một video 8000 share —— ToWTK 【 gửi bài 】 hôm nay trong Chung kết thi đấu giữa mùa giải WTK xuất hiện hai tiểu ca ca đặc biệt đẹp, lúc hai người vào thang máy là tôi đã chú ý rồi, bởi vì tiểu ca ca mặc áo T-shirt xám kia vẫn luôn che chắn cho tiểu ca ca khác ở trong góc, phỏng chừng là sợ hắn bị đè lên, tóm lại là lực bạn trai cấp max! Tôi đi sau bọn họ vào đấu trường, hai tiểu ca ca ngồi hàng đầu tiên, không bao lâu thì có mấy người cầm camera quay bọn họ, không biết có giao dịch py4 gì không...... Sau đó thi đấu bắt đầu, hai người vẫn tụm lại nói chuyện, tôi ngồi xa nên nghe thấy họ nói gì, nhưng kỳ tích bỗng dưng xuất hiện! Khi kết thúc thi đấu, màn hình lớn đột nhiên quay tới bọn họ, tiểu ca ca áo xám thấy trước, đột nhiên ghé sát vào tiểu ca ca còn lại, hai người cứ thế trước hiện trường phát sóng trực tiếp trao nhau nụ hôn mềm mại ngọt ngào như chocolate dove sữa bò dâu tây5! Video ghi lại phía dưới! 4 giao dịch py thỏa thuật ngầm, về cụ thể hơn thì các bạn có thể tra py交易, kết quả hơi bị thô 1 týD5 Chocolate dove loaidâu tây chỉ có bản hoạt hình "Nói hươu nói vượn! Bịa đặt! Bôi nhọ!" Thẩm Ương giận đến run tay, những người này giả mù giữa ban ngày sao? "Làm sao vậy?" Túc Hàn Anh nghe thấy động tĩnh gõ cửa. Thẩm Ương khẩn trương, anh vốn vì sợ xấu hổ nên mới trốn vào phòng tắm, tất nhiên sẽ không nói thật, "Không, tôi chỉ đang xem tin tức." Bên ngoài an tĩnh một lát, "Anh đang xem hot search của hai chúng ta sao?" Thẩm Ương vội hét lên "Đạo diễn đã nói hạ hot search rồi! Với cả việc kia có chỗ nào hay? Tôi, tôi chỉ đang xem tin xã hội!" "Nga, video kia đạo diễn cũng muốn cắt bỏ." "Thật...... Khụ, vậy là tốt rồi, nếu đạo diễn đã xử lý thì tôi càng không cần quan tâm. Cái kia, cậu cũng đừng nhìn a, dân mạng hơn phân nửa đều là nhìn hình bình luận, không có ai nhìn vào chân tướng đâu, tôi có kinh nghiệm đầy mình rồi." Thẩm Ương một bên giả vờ coi chuyện chẳng là gì, một bên báo cáo gỡ video, thấy quả nhiên tin hiển thị đã mất, anh còn chưa kịp cao hứng thì đã thấy số 8000 share chói lọi, lập tức càng buồn bực. 8000 share, không biết bao nhiêu người đã thấy được, lại còn hơn 4000 bình luận...... Thẩm Ương nhìn chằm chằm bình luận, lý trí nói với anh đừng nhìn, nhưng tay lại không chịu khống chế ấn mở ra —— "A, động tác thực thành thạo, xem ra ngày thường hôn không ít." "Mẹ ơi con cũng muốn cùng bọn họ hôn môi! Môi tiểu ca ca áo tím nhìn thôi đã thấy vừa đẹp vừa mềm vừa Q!" "Sách, gay áo tím trong truyền thuyết, thuộc tính công thụ vừa nhìn đã biết." "Phần vịt da giòn hôm nay6, chia sẻ cùng các vị!" 6 vịt da giòn ngôn ngữ mạng chỉ tình yêu BL lãng mạn"Nhóm bằng hữu chung chí hướng! Để ý giây thứ 11, tiểu ca ca áo xám liếm môi dưới phải không? Trả lời ta 484!" ...... Có sao? Thẩm Ương ngẩn người, ngay sau đó bừng tỉnh —— phi! Một đám yêu tinh YY, mắt chẳng tốt gì cả, Thẩm Ương nháy mắt sinh ra cảm giác "Mọi người đều say mình ta tỉnh" —— anh Thẩm thẳng nam vũ trụ Ương tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị dắt mũi! Đang định tắt di động, Thẩm Ương đột nhiên lướt qua một bình luận —— "Tôi thấy hai người bọn họ quen quen, hình như lúc trước từng lên hot search, cái gì mà tốc độ tay độc thân 20 năm? Đây là lăng xê minh tinh 18 tuyến7 sao?" 7 minh tinh 18 tuyến chỉ những ngôi sao không hồng, kiểu như diễn viên đóng vai phụ, những người vụt sáng rồi biến mất chẳng hạn"Ồn ào muội ngươi a, người áo tím chính là vị Thần viễn cổ Bumblebee!" "Oanh" một tiếng, trong đầu Thẩm Ương một tiếng nổ vang, chỉ kém chưa khiến anh chia năm xẻ bảy! Thẳng đến lúc này anh mới ý thức được, "Nụ hôn bất ngờ" kia không chỉ khiến anh không ngừng bị coi là gay, anh còn xem nhẹ một việc quan trọng nhất, cũng là việc đáng sợ nhất —— Anh, thật giống như dự đoán trước, một bước ngã ngựa...... *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.【 Bát quái 】 cầu búa đập búa, anh chàng gay áo tím trên màn hình lớn hôm nay rốt cuộc có phải Bumblebee không? 7 giờ tối, trên hội nhóm người chơi《 Tam Quốc Chiến kỷ 》 thâm niên nhất đột nhiên xuất hiện một post, cũng trong vài giờ ngắn ngủi đã thành "hot". Lâu chủ Tôi đã cắt một góc gương mặt Bumblebee từ video trận chung kết s3, dùng ps chồng lên so sánh, phát hiện cơ bản giống với nam áo tím. 99% có thể xác định nam áo tím chính là Bumblebee, 1% có thể là anh em song sinh của Bumblebee, kết quả bên dưới! [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ] Thật buồn, đáng tiếc. Không biết có phải vì tay phải của Bumblebee bị thương không bao giờ tuốt được nữa cho nên mới biến mình thành gay không...... "Ngọa tào, hình như là Bumblebee thật!" "Bumblebee là ai?" "Tình cảm với Bee thần thật là bền chặt, đã mấy năm mà vẫn còn nhớ anh ấy mãi không quên." "Trời đất cha mẹ ta ơi, ta nhìn thấy gì đây?! Thật sự là Bee thần! Anh ấy vẫn soái như vậy! Mê người như vậy! Tựa như đom đóm trong đêm tối chiếu sáng thế giới của ta! Ma ma hỏi ta vì sao hay rưng rưng nước mắt, bởi vì tình yêu của ta đối với Bee thần sâu tựa biển!" "Lầu trên là gà con nơi nào, tới diễn đàn này mà lại không biết Bee thần? Năm đó một mình anh ấy gánh vác toàn bộ lưu lượng1 của diễn đàn đó......" 1 Lưu lượng là từ để hình dung giá trị thương nghiệp của minh tinh nào đó cực kỳ cao, người này thường sở hữu lượng fan hùng hậu. Có thể hiểu là độ hot...... "Lựa thời gian quay lại thật tốt, Bee Thần sắp tẩy trắng, keke." "Ha ha! Ta đánh nhau, ta cấm quay lại, ta khuấy nước, nhưng ta là Bee Thần bất diệt." "Bee Thần mà cần phải tẩy trắng á? Ngươi ăn gan hùm sao? Đừng giả bộ nói mát, các ngươi đều là người chơi WTK, cho dù Bee thần dùng một bàn tay cũng có thể ấn đám hắc tử các ngươi xuống mặt đất!" "Không biết Bee Thần thì kỳ quái sao? Đã sớm bị nhấn dưới rãnh biển Mariana rồi, hiện giờ có mấy người biết đến anh ta? Lịch sử địa vị đều không thấy tên họ." "Người duy nhất mang về quán quân thế giới, còn là Mvp2 mà dám bảo là không có địa vị hả? Ha ha, lầu này mỗ bổng nhân dân cùng mỗ kẻ phản bội đội miến bgm vang động trời!" * Câu này mình không hiểu nên chỉ đưa tạm, cầu cao nhân "此楼某棒国人和某犹大队的粉丝bgm震天响" lầu này mỗ bổng nhân dân cùng mỗ kẻ phản bội đội miến bgm vang động trời2Mvp Most Valuable Player, chỉ người chơi có thành tích tốt nhất trận và để lại những ảnh hưởng lớn đến kết quả trận đấu....... "Từ từ, chỉ có tôi chú ý tới lâu chủ có video trận chung kết s3 sao? Quỳ quỳ quỳ quỳ cầu a a a! Có thể chuyển khoản! Có thể giao dịch ngoài!" "Lâu chủ có vẻ cũng yêu Bee thần sâu sắc nhỉ, lưu trữ video phong thần của người ta để mỗi ngày liếm liếm, vừa cười vừa khóc vừa mắng sao?" "Trái tim rỉ ...... Thẩm Ương vừa nhìn thấy tiêu đề trên diễn đàn đã dự cảm cần phải dùng thuốc trợ tim, lúc đọc nội dung thì giận muốn ngất! Hai mươi tuổi giải nghệ, đến bây giờ đã được bốn năm, sao những người này còn không buông tha cho anh? Để anh lặng lẽ làm gay...... Không phải, làm mỹ nam tử không tốt sao?! Rất muốn nổi giận, dù sao thì giờ anh có mang áo số cũng chẳng ai biết, đang muốn rep lại thì thấy một comment —— "Cho dù tìm khắp thế giới, cũng không có tuyển thủ nào có thiên phú bằng Bumblebee, không ít cao thủ top đầu năm đó trở thành đá kê chân trên đường phong thần của anh ấy, các người hỏi những người đó mà xem, dám nói anh ấy không có địa vị sao?" "6 năm trước, WTK chỉ là một game bình thường, độ phổ biến kém xa hôm nay. Hơn nữa giới truyền thông còn bài xích thi đấu game, các câu lạc bộ lớn cũng không để ý marketing, càng không có live stream, cho nên tư liệu về Bumblebee trước khi giải nghệ đều rất ít, có người mới chơi không biết đều nói anh ấy thực bình thường, nhưng đây cũng không phải lý do để các người hạ giá trị của anh ấy." "Nhiều lời vô ích, số liệu mới là chân lý." [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ] ...... Mấy chục tấm ảnh lũ lượt đăng tải, Thẩm Ương kéo mãi mới lên được trang đầu, lúc nhìn thấy thì chấn kinh! Có tấm chụp số liệu sau mỗi lần đấu chuyên nghiệp của anh, thậm chí còn có số liệu luyện tập và đấu solo, nhiều trận đến cả Thẩm Ương cũng đã quên thì đối phương lại sắp xếp rất rõ ràng rành mạch. Trừ mấy tấm đó, ở cuối còn có số liệu đánh giá năng lực cao nhất, thấp nhất và bình quân của các tuyển thủ nổi tiếng để so sánh. Người này thực sự là dành tình yêu vô tận cho Bumblebee! Tình cảm sâu sắc đến mức còn hiểu Bumblebee hơn cả chính Thẩm Ương! Có thể tưởng tượng được sau bình luận này, quỹ đạo sẽ chệch hướng, Thẩm Ương cũng lười xem tiếp, anh mở ID "gjhhh123" của đối phương, phát hiện post của người này không nhiều, nhưng mỗi cái đều liên quan đến Bumblebee. Thẩm Ương cảm động đến hai mắt phiếm hồng, không chỉ được nhớ tới, được thừa nhân, được bảo vệ, được yêu thích, mà còn là một người hoàn toàn xa lạ nhưng lại ở không gian và thời gian mà anh không biết tới, yên lặng hiến dâng tâm ý chân thành mà nóng bỏng. Thậm chí, Thẩm Ương còn muốn gửi lời cảm ơn tới đối phương. Nhưng suy xét đến thể chất tinh phong huyết vũ của mình, Thẩm Ương đành dùng áo khoác nhỏ, khẽ meo meo tặng like cho đối phương cùng toàn bộ hoa tươi anh tích góp được trên diễn đàn. Tối nay, Thẩm Ương trốn trong phòng tắm thật lâu mới bình tĩnh lại, ban đêm còn mơ thấy mình đứng giữa sân khấu, đeo quốc kỳ trên vai, tay ôm cúp vàng, pháo hoa đầy trời bay xuống, cả sân thi đấu rộng lớn chỉ quanh quẩn một cái tên —— Bumblebee! Tỉnh lại sau giấc ngủ, tâm tình của Thẩm Ương vô cùng sung sướng, tinh thần no đủ, từ lúc rời giường đến khi lên xe đều nở nụ cười. Ô tô rời khỏi nhà nhỏ, Túc Hàn Anh vừa nhìn đường vừa hỏi "Có chuyện tốt gì sao?" Thẩm Ương nhìn Túc Hàn Anh một cái, tối hôm qua anh còn lo đối phương cũng lên diễn đàn kia, sẽ biết thân phận của anh. Nhưng hôm nay thấy Túc Hàn Anh vẫn bình thường, Thẩm Ương cũng không định nói tới, anh gật gật đầu "Coi như là chuyện tốt đi, quen được bạn mới trên mạng." "Ồ." Túc Hàn Anh có vẻ hoàn toàn không tò mò, hỏi ngược lại "Anh định chọn ai trực nhật cùng?" Thẩm Ương giật mình, lúc này mới nhớ tới nhiệm vụ mà đạo diễn mới phân hôm qua, "Tôi còn chưa nghĩ tới, cậu thì sao?" Túc Hàn Anh "Đoạn Vi Vi." "Vì sao?" Thẩm Ương mở to hai mắt, cũng không phải cảm thấy nguy cơ gì mà là qua thời gian ở chung anh cũng nhận ra mình và Đoạn Vi Vi không cùng quan điểm, ấn tượng ban đầu sớm đã nhạt nhòa gần hết, anh chỉ ngạc nhiên là Túc Hàn Anh không chút do dự đã chọn xong cộng sự, là động tâm sao? Túc Hàn Anh nhìn anh, rồi nói "Lần trước hẹn hò với Đoạn Vi Vi, lần này tiện thể." Thẩm Ương "......" Cũng đúng, người tính tình lãnh đạm như Túc Hàn Anh sao có thể dễ dàng động tâm được? Thẩm Ương nghĩ nghĩ, ngập ngừng nói "Vậy tôi cũng nên hẹn Gia Kỳ nhỉ? Nhưng Thiên Trì ca nhất định sẽ chọn cô ấy......" Nhưng nếu chọn Long Nữ, Thẩm Ương lại lo không khí giữa hai người sẽ rất nhạt nhẽo...... Túc Hàn Anh "Muốn nghe đề nghị của tôi không?" Thẩm Ương "Muốn!" Túc Hàn Anh "Hẹn Nghiêm Gia Kỳ đi." Thẩm Ương "Lỡ Thiên Trì ca cũng chọn cô ấy thì sao? Không thì tôi cứ thương lượng với anh ấy trước?" "Không cần thương lượng." Túc Hàn Anh "Lần trước hẹn hò, Long Nữ và Thiên Trì rõ ràng ở chung rất tốt, lần này Thiên Trì sẽ hẹn cô ấy." Thẩm Ương hồ nghi, "Thật không? Nhưng tôi cảm thấy......" Túc Hàn Anh "Thật, tôi đã hỏi Thiên Trì rồi." Thẩm Ương ngạc nhiên, lại nghĩ nếu đã như vậy thì anh cũng không cần phải do dự nữa, vừa lúc bớt phiền. Lúc tới A đại, Túc Hàn Anh nói với Thẩm Ương hôm nay có chút việc, khả năng không kịp đón anh, người sau vội nói "Không sao, tôi có thể ngồi tàu điện ngầm trở về! Lái xe cẩn thận nha!" Thẩm Ương cười vẫy vẫy tay, xoay người vào trường, cũng không phát hiện xe của Túc Hàn Anh lúc này lại quay đầu theo đường cũ trở về. Mãi cho đến hơn 4 giờ chiều, Túc Hàn Anh mới chạy tới phòng huấn luyện, đám Anh Tuấn nhìn cậu đang ôm một chú chó nhỏ trong lòng, bao nhiêu thắc mắc cũng nuốt trở về, dồn dập xông tới. "Chó con ở đâu đây?" "Nhìn giống chó hoang." "Đội trưởng, cậu nhặt mèo xong lại bắt đầu nhặt chó sao? Chó nhỏ đã tiêm vắc-xin phòng bệnh chưa?" "Tiêm rồi." Túc Hàn Anh lời ít ý nhiều, cậu đặt chó nhỏ xuống, lại lấy chậu cho chó trong túi ra, phân phó nói "Trên xe có thức ăn và ổ chó, còn có sữa tắm và chải lông trong túi màu lam, Anh Tuấn xuống lấy giúp tôi, tôi đưa nó đi dạo." Anh Tuấn nhận chìa khóa xe, "Lão đại hôm nay tới muộn là vì tiểu gia hỏa này sao?" Túc Hàn Anh gật đầu, hôm nay cậu đến phố mỹ thực khoa đại tìm chó nhỏ, sau đó mang tới bệnh viện thú y, kiểm tra xác nhận chó nhỏ ngoài thiếu dinh dưỡng thì không có bệnh gì khác, tiếp theo tiêm vắc-xin phòng bệnh, tắm rửa, cắt lông, diệt bọ...... Cuối cùng, cậu còn về nhà lấy hộ khẩu đi làm đăng ký nuôi chó, bận đến mức còn chưa ăn cơm trưa. Nam Nam thấy chó nhỏ không sợ người, còn liên tiếp vẫy đuôi, vì thế ngồi xổm xuống vuốt vuốt đầu nó, hỏi "Cẩu cẩu tên là gì vậy?" Túc Hàn Anh "Chưa đặt tên." "Thế để tôi đặt nhé?" Nam Nam tự nhận rất có trình độ tiếng Trung, "Đại Uông thế nào? Sau này nhặt thêm về thì gọi Nhị Uông Tam Uông?" "Không cần đâu." Túc Hàn Anh cúi đầu nhìn chó nhỏ, khẽ cười nói "Sẽ có người đặt." Nam Nam "Ai?" Túc Hàn Anh không định nói, ôm chó nhỏ đi dạo cho quen nhà mới. Chờ người ra khỏi phòng huấn luyện, Nam Nam đột nhiên nói "A! Quên hỏi chuyện hot search rồi." A Phiêu ủ rũ nói "Tôi khuyên cậu đừng hỏi." Nam Nam "Tại sao? Tôi tò mò chết đi được! Đội trưởng và Bee thần thật sự thành một đôi hả? Không biết cảm giác hôn môi đàn ông là như thế nào a......" A Phiêu cảm thấy ngữ khí của Nam Nam đầy chờ mong, lại nghĩ tới sở thích đặc biệt của đối phương, hoảng sợ muốn đưa tay lên che miệng, nhưng nghĩ đến sức chiến đấu phi phàm của đối phương thì lại nhịn xuống, đánh trống lảng "Hôm qua chúng ta náo loạn trên WeChat nửa ngày, đội trưởng có nói gì không?" Nam Nam "Không." A Phiêu "Cậu ấy không muốn nói, chúng ta hỏi có ra không?" Nam Nam "...... Không." Ánh mắt A Phiêu chợt lóe, "Mà Anh Tuấn đâu rồi nhỉ......" "Có lý!" Nam Nam bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhìn A Phiêu khen ngợi, "Kẻ hèn vẫn là cậu a!" A Phiêu "......" Vì thế chờ Anh Tuấn thở hồng hộc ôm đồ đi lên, liền thấy Nam Nam cùng A Phiêu đều nháy mắt với mình, Anh Tuấn khó hiểu, dứt khoát không thèm để ý tới, quay lại nói với Túc Hàn Anh "Lão đại, đồ đã mang lên." Túc Hàn Anh lúc này đã ngồi trước máy tính, thả chó nhỏ cho nó tự chơi, "Cảm ơn, cứ đặt trên sô pha trước, lát tôi sẽ sắp xếp." Anh Tuấn làm theo, sau đó dịch bước đến bên cạnh Túc Hàn Anh, lắp bắp nói "Lão đại, tôi có thể thỉnh giáo chuyện này......" "Nếu là chuyện WeChat ngày hôm qua, có thể câm miệng." Anh Tuấn "......" A Phiêu và Nam Nam nhìn nhau, đồng thời thở dài —— đồ vô dụng! Anh Tuấn bất đắc dĩ đành về chỗ ngồi, vừa chuẩn bị đấu một trận lại nghe thấy Túc Hàn Anh hỏi "Cậu cảm thấy tôi loại người gì?" Anh Tuấn không cần nghĩ ngợi, buột miệng thốt ra "Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa......" Chú ý tới ánh mắt dần lạnh của Túc Hàn Anh, hắn sợ tới mức bật ra lời nói thật "Cao, đóa hoa cao lãnh......" Túc Hàn Anh nhíu mày, có vẻ không hài lòng với đáp án này, "Nếu tôi đối xử với cậu nhiệt tình thêm một chút......" Anh Tuấn không chút nghĩ ngợi "Tôi chắc chắn nghi ngờ cậu bị nhập hồn!" Túc Hàn Anh trầm mặc, "Rất tốt." Chương trình yêu cầu trong thời gian ở chung không được chia sẻ phương thức liên hệ cá nhân, nhưng nếu cậu kết bạn với người hoàn toàn không đoán ra được mình là ai thì không tính là phạm quy. Hạ quyết tâm, Túc Hàn Anh đăng nhập hội nhóm người chơi WTK, nhưng lại gặp phải nan đề...... "Anh Tuấn, lúc trước Thường Nga của chiến đội Bạch Hùng vào nhầm phòng phát sóng của cậu, cậu nói gì mà khiến cô ấy chỉ qua một lần phát sóng đã có hảo cảm với mình?" Anh Tuấn nghe thấy tên của nữ thần, lập tức ngượng ngùng, "Lão đại nói gì vậy a? Hảo cảm gì đâu, cô ấy nói thích giọng của tôi, khen tôi thao tác linh hoạt, tặng tôi hai cái hỏa tiễn, còn......" "Nói trọng điểm." Anh Tuấn nghẹn, tiếc nuối nói "Nhờ cầu vồng nghệ thuật gia công quá cầu vồng thí cùng quỳ liếm bái." *Lại cầu cao nhân 靠艺术加工过的彩虹屁和跪舔呗 Dựa vào nghệ thuật gia công quá cầu vồng cái rắm cùng quỳ liếm chứTúc Hàn Anh khẽ mím môi "Tôi đổi cách nói khác, nếu ngày nào đó Thường Nga dùng account phụ nói chuyện với cậu......" Anh Tuấn "Vì sao cô ấy phải dùng account phụ?" Túc Hàn Anh "Cô ấy không muốn lộ thân phận, nhưng cậu đã biết, cậu sẽ đáp lại thế nào?" Anh Tuấn nghĩ nghĩ nói "Buzz? Giả vờ ngẫu nhiên kết bạn? Thỉnh thoảng lại gửi mấy cái icon ôm ấp hôn hít gì đó...... Tóm lại biểu hiện nhiệt tình đáng yêu một chút?" "...... Thôi, sao tôi lại đi hỏi cậu làm gì nhỉ." Túc Hàn Anh đối với hành vi của mình thật khó hiểu, quả nhiên ai khi tuyệt vọng cũng khó tránh khỏi thử bậy thử bạ. Cùng lúc đó, Thẩm Ương trên đường về nhà nhàn rỗi không có việc gì làm đang lướt trong hội nhóm người chơi, hệ thống đột nhiên gửi thông báo thành viên "gjhhh123" trong forum gửi cho anh một tin nhắn. Thẩm Ương bất ngờ, nhanh chóng nhấn mở —— gjhhh123 Buzz! Cậu cũng thích Bumblebee đại thần sao? Kết bạn nhé! [ ái ngươi ][ thân thân] [ ôm ôm ][ hoa hồng ] * Ái ngươi * Thân thân* Ôm ôm* Hoa hồngTác giả có lời muốn nói Lặng lẽ làm từng việc vì ngươi, một ngày nào đó, phải để cho ngươi biết. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Hàn Anh tước vũ khí đầu hàng, tim của Thẩm Ương lại như bị bắn trúng. Cách kính bảo vệ, anh nhìn không rõ lắm, nhưng lại có thể cảm nhận được ánh mắt chuyên chú mà nóng rực của Túc Hàn Anh. Bầu không khí giữa hai người càng ngày càng ái muội, đột nhiên, Túc Hàn Anh đỡ lấy gáy Thẩm Ương, đem người đè trên thân cây! Não Thẩm Ương chỉ có một màu trắng, chợt nghe thấy "Đoàng" một tiếng, loa nhỏ thông báo ngực Túc Hàn Anh trúng đạn. Cách đó không xa, Bạch Hi choáng váng, vội vàng chất vấn "Tiểu Túc, cậu nghĩ gì thế hả? Thẩm muội là người đội đỏ, cậu cho dù có muốn yêu đương cũng phải nhìn tình huống chứ?" Thẩm Ương còn vì 2 chữ "yêu đương" làm cho phát ngốc, Túc Hàn Anh đã quay đầu lại, nói một câu làm Bạch Hi tức chết —— "Tôi nguyện ý." "Cậu nguyện......" Bạch Hi hộc máu, tính của cô vốn sắc bén, từ nhỏ cạnh tranh háo thắng, làm gì cũng nghiêm túc. Thấy đội mình có "Đồng đội heo", lại còn là cố ý, quả thực muốn dậm chân. Dưới cơn tức giận, cô nhấc súng càn quét, nhưng mà lúc này Túc Hàn Anh và Thẩm Ương đều có phòng bị, lăn thành một đoàn trên mặt đất né tránh. Phát tiết một hồi, Bạch Hi cũng bình tĩnh lại, không thể lãng phí đạn nữa, thở hồng hộc chạy đi. Cô vừa chạy vừa nói thầm, "Tiểu Túc này tuổi còn trẻ mà tâm cơ thâm trầm, dám lợi dụng đạn của mình tán gái..... tán trai, có ngu mới làm bàn đạp cho hắn." Hai người tất nhiên không nghe được lời này của Bạch Hi, Túc Hàn Anh bò dậy từ trên người Thẩm Ương, hỏi "Bị ngã có đau không?" Thẩm Ương cũng ngồi dậy, vỗ vỗ đất dính trên người, lắc đầu, "Tay cậu không việc gì chứ?" Hai lần tránh đạn, tay củacTúc Hàn Anh đều lót dưới ót của anh, ngẫm lại cũng thấy đau...... Túc Hàn Anh chậm rì rì vươn tay, đưa tới trước mặt Thẩm Ương, "Anh thổi thổi đi." Thẩm Ương "......" Thấy Thẩm Ương biểu tình rối rắm, Túc Hàn Anh nhịn không được bật cười, đang muốn rút tay về thì bị Thẩm Ương cầm lấy, đối phương khẽ thổi hai cái, thổi xong lại mang vẻ mặt thấp thỏm mà nhìn cậu. Túc Hàn Anh cảm thấy lòng bàn tay vừa ngứa vừa mềm, cảm giác này len lỏi trong thân thể, giống dây leo bò đến trái tim. Cậu chậm rãi thu lại nụ cười, đưa lên một cái tay khác nhặt lá rụng trên tóc Thẩm Ương, tâm đã hóa thành ôn tuyền1. 1 ôn tuyền suối nước nóng"Nghe lời vậy sao?" Thẩm Ương không được tự nhiên nói "Không phải cậu đau sao?" Túc Hàn Anh mỉm cười, một tay chống xuống đứng lên. Thẩm Ương cũng đứng dậy, lo lắng nói "Cậu có đồ cứu thương không?" Trong hoạt động dã ngoại sinh tồn, hai vai hai chân bị thương đều có hạn chế nhất định, huống chi là ngực? Một khi ngực bị đánh trúng sẽ mất 100 điểm, hơn nữa người đó còn không được tiếp tục di chuyển, trừ khi có quân y hoặc là đồ cứu thương. Túc Hàn Anh nhún nhún vai, "Chỉ mới tìm được giấy gợi ý." Thẩm Ương nhíu mày, "Không thì tôi giấu cậu trước, rồi đi tìm nhé?" Túc Hàn Anh cười nói "Cứu em? Không sợ nông phu cùng xà2 sao?" 2 nông phu cùng xà ở chung với rắn, có thể bị rắn cắnThẩm Ương tự tin đầy mình "Cho dù cậu là rắn biển Belcher3 độc nhất thế giới, cũng sẽ không cắn tôi." 3 Rắn biển Belcher tên khoa học là Hydrophis belcheri. Nếu bị chúng tiêm nọc độc vào người thì không có cách cứu chữa, cái chết sẽ đến trong vòng vài phút, thậm chí ít hơn! Một vài mg của nọc Belcher đủ để giết chết hơn 1000 Hàn Anh ý tứ hàm xúc không rõ nói "Sao anh biết em sẽ không cắn anh?" Cậu cố ý nhấn ở chữ "Cắn", đáng tiếc Thẩm Ương không hiểu, "Vừa rồi cậu cũng không giết tôi." Túc Hàn Anh dẫn dắt từng bước "Em vì sao không giết anh? Anh là "kẻ địch" mà." Thẩm Ương không biết vì sao bỗng thấy khẩn trương, "Vì, bởi vì chúng ta là bạn cùng phòng a, chúng ta là bạn bè vô cùng thân thiết!" Túc Hàn Anh nhìn camera "Giống như chết đói" bên cạnh, không nói thêm gì nữa. Cuối cùng, Thẩm Ương liền đỡ Túc Hàn Anh "bị thương nặng" đến nơi ẩn nấp, bản thân thì nhặt lên súng của đối phương, bước lên con đường tìm kiếm "thuốc cứu mạng". Đáng tiếc anh không may mắn lắm, y theo bản đồ trong trí nhớ tìm hai nơi đều không thu hoạch được gì, có thể đã có người khác lấy đi rồi, đang định đi nơi khác, Thẩm Ương đột nhiên phát hiện ra bóng Bạch Hi ở phía trước. Tâm trí chuyển động, Thẩm Ương lặng lẽ đi theo. Nhưng có lẽ kỹ thuật bám đuôi của Thẩm Ương hơi kém nên lúc Bạch Hi đi đến một chỗ tương đối trống trải, đột nhiên phát hiện ra anh, hai người đồng thời nổ súng, chiến đấu kịch liệt. Thẩm Ương vừa trốn vừa bắn, cũng không bị tiếng súng kích thích mà hành động nóng vội, ngược lại vô cùng bình tĩnh, mỗi lần bắn đều sẽ cố hết sức ngắm chuẩn. Dần dần, Bạch Hi cũng nhận ra Thẩm Ương dùng súng khá tốt, rất nhiều lần cô suýt bị bắn trúng điểm yếu hại, nếu không phải trước kia cô từng luyện qua thì đã sớm nằm liệt giữa đường! Nếu đã như vậy, cô cần gì phải sống chết bắn trả? Đạn rất khó tìm cơ mà? Bạch Hi ra quyết định, xoay người bỏ chạy, Thẩm Ương cũng phản ứng cực nhanh đuổi theo. Nhưng mà thể lực của Thẩm Ương thật sự không tốt, đuổi theo nửa đường thì đã thở hồng hộc, anh nhìn súng bắn tỉa trên tay, nghĩ thầm nên lợi dụng đặc tính địa hình thì hơn. Anh nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh bản đồ ba chiều, một lát sau, anh xoay người đi theo một hướng khác. Bên kia, Triệu Vũ Thần dưới sự trợ giúp của Bạch Hi tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng một hình ảnh đáng sợ thật lâu vẫn không tiêu tan —— Long Nữ, một cô gái bề ngoài nhìn mảnh mai, một cô gái làm hắn sinh ra hảo cảm ngay từ ánh mắt đầu tiên, một cô gái rất phù hợp với hình ảnh "Giúp chồng dạy con", "Ôn nhu truyền thống", thế mà lại có thể lực khủng bố như vậy?! Ngay cả đang ôm Dương Thiên Trì mà tốc độ chạy vẫn nhanh, làm ảo tưởng của Bạch Hi hoàn toàn vỡ vụn..... Chờ Bạch Hi rời đi, Triệu Vũ Thần vẫn đứng yên tại chỗ thật lâu, mới hoài hồn mà tiếp tục chiến đấu. Hắn trốn đông trốn tây, đi không biết bao nhiêu lâu thì ngẫu nhiên đụng phải "thi thể" của Nghiêm Gia Kỳ. Triệu Vũ Thần tức khắc cảnh giác, thông thường, người đã chết nên được đưa đến khu vực bị loại được chỉ định, nhưng có mấy người đáng khinh thích dùng thi thể đồng đội để đặt bẫy. Hắn lúc này chỉ có bàn tay trần nên không dám mạo hiểm, đang muốn vòng qua thì nhìn thấy súng trường bên cạnh Nghiêm Gia Kỳ. Lấy, hay là không lấy? Đây là cả một vấn đề. Tổng tài lâm vào trầm tư hết sức, chợt nghe thấy phía trước có động tĩnh, hắn giật mình, thầm nghĩ quả nhiên có mai phục! Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại với suy nghĩ của hắn, người tới không phải kẻ địch mà là đồng đội Đoạn Vi Vi. "Ai nha, Gia Kỳ không phải đã hy sinh rồi đấy chứ?" Đoạn Vi Vi vẻ mặt lo lắng, giọng nói lại thập phần vui sướng khi người gặp họa. Nghiêm Gia Kỳ mắt trợn trắng, tâm nói không phải cô hỏi quá vô nghĩa sao? Đèn trên ngực tôi đã tắt, người mù mới không nhìn ra. Đoạn Vi Vi ngồi xổm xuống, lẩm bẩm nói "Vậy sao cô không ra khỏi đây? Thi thể không được đặt ở chiến trường." Nghiêm Gia Kỳ lạnh lùng nói "Tôi không có tố chất chiến đấu, lười động, nóng chết." Thật ra Đoạn Vi Vi cũng rất nóng, nhiệt độ hôm nay rất cao, các cô còn đều bị bọc kín mít, vì thế gật gật đầu phụ họa "Cô như này lại hay, có thể tránh nắng dưới tàng cây..... Ai bắn cô vậy?" Nghiêm Gia Kỳ trầm mặc không nói. Đoạn Vi Vi chớp mắt, "Không phải là Túc ca chứ?" Thấy biểu tình của Nghiêm Gia Kỳ khẽ biến, Đoạn Vi Vi cực lực kìm chế nụ cười trên mặt, nhíu mày nói "Túc ca sao lại như vậy, thật không biết thương hương tiếc ngọc gì cả!" Nghiêm Gia Kỳ "......" Triệu Vũ Thần ngồi cách đó không xa, cho dù không nghe thấy hai người nói gì nhưng có thể thấy Đoạn Vi Vi quang minh chính đại xuất hiện mà không có việc gì xảy ra, nên cũng chậm rãi thả lỏng. Hắn đang định lộ diện, chợt nghe mấy tiếng súng vang lên, mấy đèn hiệu trước ngực Đoạn Vi Vi cũng phụt tắt. Im lặng. Im lặng éo dài. Thẳng đến khi Long Nữ đỡ Dương Thiên Trì đi ra từ trong rừng, Nghiêm Gia Kỳ cười điên cuồng tiếng, "Ha ha ha! Vi Vi, cô không cần hâm mộ tôi nữa, chúng ta cùng nhau tránh nắng nha!" Biểu tình của Đoạn Vi Vi như bị táo bón, u oán nhìn về phía Long Nữ đang cầm súng, người sau cười cười xin lỗi, "Xin lỗi nha Vi Vi." Nghiêm Gia Kỳ lập tức nói "Cần gì nói xin lỗi a? Trên chiến trường không có bạn bè, Vi Vi rộng lượng như vậy hẳn là sẽ không tức giận nhỉ?" Cô lại nhìn về phía Dương Thiên Trì, tiếc nuối nói "Chân trái bị thương rồi à?" Dương Thiên Trì xấu hổ gật đầu, "Vốn bị thương cả hai chân, vừa mới tìm được đồ cứu thương." Giải thích xong, hắn hoàn toàn lơ Đoạn Vi Vi chết thê thảm, rất không thức thời mà giơ ngón cái với Long Nữ, "Dùng súng rất tốt!" Long Nữ ngượng ngùng nói "May mắn mà thôi, cũng bắn năm phát mà......" Dương Thiên Trì chân chó nịnh hót, "May mắn cũng là một loại thực lực, cô rất lợi hại." Đoạn Vi Vi "......" Bực đến mức muốn cắt đầu chó của Dương Thiên Trì xuống! Đồ ăn cơm mềm4! 4 Ăn cơm mềm có thể hiểu là bám váy vợMấy người không chú ý tới, trong rừng có một bóng người khẽ meo meo lui về phía sau, trong chốc lát đã biến mất không thấy tăm hơi...... Triệu Vũ Thần chạy trốn thành công, theo bản năng lau mồ hôi, đối với cái tên "Long Nữ" thậm chí sinh ra bóng ma tâm lý. Bởi vì bị kinh sợ lần nữa nên hắn không dám đi đường lớn, vẫn lăn lê bò xoài trong rừng, chuyên chọn nơi có chỗ ẩn nấp. Vì thế, hắn liền gặp Túc Hàn Anh bị giấu đi...... "Cậu....." Túc Hàn Anh "Ngực bị trúng đạn." Triệu Vũ Thần "Ai bắn?" Túc Hàn Anh "Bạch Hi." Triệu Vũ Thần kinh ngạc, chần chờ nói "...... Ngộ thương à?" Túc Hàn Anh thở dài. Cho dù Túc Hàn Anh cái gì cũng chưa nói, nhưng đối với Triệu Vũ Thần thì lại như đã giải thích cặn kẽ, nhất thời suy nghĩ rất nhiều. Một lát sau, Triệu Vũ Thần nói "Tôi đi tìm đồ cứu thương giúp cậu." Túc Hàn Anh "Có người tìm giúp tôi rồi." Triệu Vũ Thần cứ nghĩ là Đoạn Vi Vi, liền kể lại một màn vừa rồi, Túc Hàn Anh thì lại không hề nhăn mày lấy một cái, "Thẩm Ương giúp tôi tìm." "Thẩm...... cậu ấy không phải người của đội đỏ sao? Cậu xúi giục cậu ấy à?" Thấy Túc Hàn Anh cười nhạt, Triệu Vũ Thần suy tư, còn có thể chơi như vậy sao? Tổng tài đối với trò chơi sinh tồn hoàn toàn không biết gì mang theo nghi hoặc rời đi, lại đi được khoảng mười phút thì nhìn thấy người bị "Xúi giục" Thẩm Ương, vội hô lên "Thẩm Ương, cậu đang đặt bẫy à?" Thẩm Ương đang đặt bẫy thì kinh ngạc, thấy Triệu Vũ Thần nghênh ngang đi tới, tâm nói "Hổ" đến thế sao? Anh thậm chí còn hoài nghi mình nhớ nhầm, thực ra Triệu Vũ Thần cũng đội viên đội đỏ đi? Nhưng phù hiệu màu xanh trên vai hắn đã nhắc nhở anh, có lẽ đầu của Triệu Vũ Thần bị nước vào. Thẩm Ương không chút do dự, nâng súng lên bắn! "Đoàng ——" Bởi vì Thẩm Ương nổ súng chính diện, Triệu Vũ Thần phản ứng cực nhanh sụp xuống, tránh được một đòn trí mạng, nhưng vai trái cũng đã trúng đạn rồi. Lúc này trong đầu hắn hiện lên đủ loại ý nghĩ hỗn loạn, cuối cùng gộp thành một câu —— Túc Hàn Anh là kẻ phản bội! Nhóm quay phim đứng một bên cười đến rung cả camera, ống kính ghi lại hình ảnh Triệu Vũ Thần ngã lộn nhào, mà Thẩm Ương không tự tin bắn thêm dưới tình huống này, đơn giản tiết kiệm đạn, thả Triệu Vũ Thần chạy. Anh tiếp tục đặt bẫy, lúc bố trí xong, vác súng đến nơi mai phục, chờ Bạch Hi đến. Thẩm Ương đã tính toán, quanh đây có tổng cộng ba cái điểm tiếp viện, nếu Bạch Hi chọn một trong số đó thì sẽ còn tiếp tục tìm cái thứ hai, xác suất cao sẽ qua khu vực trung gian này. Phán đoán của anh vô cùng chính xác, khoảng 15 phút sau, Bạch Hi xuất hiện trong kính ngắm của anh. Khoảng cách hơi xa, hơn nữa cách di chuyển của Bạch Hi rất có kỹ xảo, nhưng Thẩm Ương cũng không sốt ruột, anh giống như một lão thợ săn dày dặn kinh nghiệm, cực kì kiên nhẫn chờ đợi thời cơ tốt nhất. Lúc này Bạch Hi ghìm súng, cẩn thận quan sát tình hình xung quang, bỗng nhiên, cô dừng bước chân, tầm mắt dừng ở dưới một cái cây thấp..... Từ kinh nghiệm của mình, thảm cỏ đó rất không bình thường...... Có mai phục! Bạch Hi bỗng nhiên nhận ra điểm này, cô chưa kịp phản ứng thì một người đã lao tới, hô lớn "Cẩn thận! Có bẫy!" Một tiếng trầm vang, gáy Bạch Hi chấm đất, suýt nữa thì chấn động não. Cùng lúc đó, cô nghe thấy hướng Tây Bắc truyền đến tiếng súng, vì thế nhấc một chân đá văng Triệu Vũ Thần đang đè lên mình, tại chỗ lăn một vòng. "Phốc phốc ——" tiếng viên đạn bắn vào bùn khiến Bạch Hi biết mình đã thoát được một kiếp, nhưng cô vẫn không dám lơ là, nhắm ngay vị trí viên đạn bay tới nổ súng! Giữa tiếng súng hỗn loạn, Bạch Hi cảm giác sau lưng đau nhói, đại não không kịp phản ứng, loa thông báo đã phát ra nhắc nhở —— "Bạn đã bị thương." "Bạn đã bị giết." Hai nội dung khác nhau, tiếng trước đến từ Bạch Hi, tiếng sau là từ Triệu Vũ Thần. Tư duy của Bạch Hi trong khoảnh khắc bị đình trệ, cô không thể tin nổi mà quay người lại, đón cô lại là một tiếng súng vang. Nhưng mà lúc này, cô tinh tường trông thấy ở phía cánh rừng không xa, Thẩm Ương đang ở dưới một thân cây, hai ngón tay khép đặt trên trán, khí phách phi dương kính chào về phía chiến lợi phẩm là mình. Cuối cùng, Bạch Hi cùng Triệu Vũ Thần chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Ương lục soát lấy đi vũ khí và đồ ăn. Bạch Hi không cam lòng, hỏi "Vị trí Tây Bắc vị là ai?" "Không ai cả, chỉ là bẫy đạn thôi, cũng giống thảm cỏ kia đều là để đánh lạc hướng cô." Thẩm Ương đoạt súng, nhìn hai người thảm hề hề có chút đáng thương, kiên nhẫn giải thích "Tôi tìm được linh kiện trong doanh địa, trên đường lại tìm hướng dẫn lắp ráp, tôi đã thử lắp rồi, cô muốn xem không?" Thẩm Ương rất hào phóng chia sẻ kỹ năng mình mới học được với nhóm "Thi thể", Bạch Hi vừa thấy đống chữ tiếng Trung tám cấp...... Tức khắc tâm phục khẩu phục. Sau khi Thẩm Ương rời đi đã lâu, Triệu Vũ Thần mới dần dần tìm lại thanh âm, căm giận nói "Không thể trách chúng ta vô dụng, là do Thẩm Ương quá giảo hoạt, cậu ta đã xúi giục Túc Hàn Anh!" Bạch Hi "......" Cô vốn còn bực bội cú lao người vừa rồi của Triệu Vũ Thần, nhưng lúc này thấy trên mặt đối phương còn dính máu mũi, lại nhịn không được cười rộ lên. "Vừa rồi anh nhào lên làm gì? Tôi đã thấy bẫy rồi." Bạch Hi bất đắc dĩ nói "Mũi không sao đấy chứ? Có phải đập vào báng súng của tôi không?" Triệu Vũ Thần cẩn thận đụng đụng chóp mũi, ồm ồm nói "Không sao, tôi không biết cô đã nhìn thấy? Chỉ nghĩ muốn cứu cô." Bạch Hi giật mình, "Tôi còn tưởng rằng anh rất ghét tôi." Triệu Vũ Thần nhìn cô kỳ quái, "Tôi trước nay không so đo với phụ nữ." Bạch Hi cứng lại, lòng hơi mềm xuống lại lập tức cứng rắn như thiết, "Triệu vũ, có phải không ai dạy anh phải tôn trọng phụ nữ thế nào không?" Triệu Vũ Thần bất mãn, "Tôi là Triệu Vũ Thần." Bạch Hi không dừng lại, "Được, Triệu Vũ Thần. Ngày đó tôi làm lộ chuyện riêng tư của anh là tôi không đúng, lúc ấy tôi bị anh làm cho tức giận...... Thôi, dù thế nào thì tôi cũng không nên làm vậy, tôi xin lỗi anh. Nhưng tính tình của anh như vậy thật sự đừng ra ngoài làm hại con gái người ta, dù sao tôi cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, vì xã hội cống hiến một chút vậy...... Yên tâm, tôi sẽ tận tâm dạy dỗ anh." Trước con mắt sững sờ của Triệu Vũ Thần, cô vỗ vỗ mông đứng lên, cho tổng tài một cú bạo lật, "Đi, người đã chết không nên ăn vạ trên chiến trường." Triệu Vũ Thần "......" Kết thúc trận chiến vẫn là đội đỏ thắng, lúc Thẩm Ương tìm được đồ cứu thương chạy đến thì phát hiện Túc Hàn Anh đã bị Long Nữ giải quyết. Không phải chỗ ẩn nấp của Túc Hàn Anh không tốt, mà là lúc Triệu Vũ Thần đi qua nơi này không cẩn thận làm rơi bình nước, cho nên để lại manh mối. Trận đấu lớn kết thúc, hầu như các thành viên đều mệt như chó, đạo diễn lại vô cùng hài lòng với buổi quay hôm nay. Lúc đầu ông còn lo Triệu Vũ Thần và Bạch Hi gia nhập muộn 2 tuần, chưa đủ thời gian thể hiện trước mắt người xem, nhưng sau trận này ông có thể coi như đã yên tâm. Đạo diễn cảm thấy may mắn vì lúc trước phỏng vấn đã nhìn ra một mặt vừa bá đạo lại ngốc nghếch của Triệu Vũ Thần, trực tiếp để đối phương giữ nguyên hình tượng. Mà xung đột giữa Triệu Vũ Thần và Bạch Hi, cùng khí chất "hài hòa" đã sở hữu, đều giúp tăng cường hiệu quả cho chương trình. Trong lòng ông rất đắc ý, vì thế vỗ vỗ tay lớn tiếng nói "Chú ý chú ý, tôi còn muốn công bố nhiệm vụ hẹn hò cuối cùng cho mọi người đây!" Các thành viên ngủ đến ngã trái ngã phải lần lượt bị đánh thức, Thẩm Ương cũng mở đôi mắt ngái ngủ, phát hiện mình lại ngủ trên vái Túc Hàn Anh, một bàn tay của đối phương còn đang nắm vai anh. Mặt Thẩm Ương hơi nóng, đang định ngồi dậy, Túc Hàn Anh bỗng nhiên nhấc tay che lại một bên tai của anh, ngón cái khẽ vuốt làn da non mịn phía sau, "Ngủ đi, đừng để ý đến ông ấy." Thẩm Ương mặt đỏ tai hồng "......" Đạo diễn thính giác nhạy bén "......"

tôi làm gay trong chương trình yêu đương