tổng tài bá đạo chiều vợ yêu
Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu Chương 301. Chương trước Chương tiếp . Chương 301. Mấy ngày nay vẫn luôn mưa, nhiệt độ giảm xuống mạnh, Phó học giả lúc ban đầu chỉ là bị cảm cúm cho nên cũng không quan tâm gì lắm, hoặc có lẽ cũng là do tuổi tác đã cao rồi cho nên
Truyện Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu - Chương 390. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; Kiếm Hiệp Hay; Truyện Teen Hay; Ngôn Tình Hay; Mặc Tây Quyết cười yếu ớt nói: "Cũng chỉ có em mới yêu cầu thằng bé nghiêm
Đọc full truyện: Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu - Ngôn Tiểu Nặc - tác giả: Thập Thất Mạch. Thể loại: Ngôn tình, đô thị. Nội dung truyện: Giới thiệu: Không cẩn thận bị cả gia đình cậu gài bẫy, cô bị đưa đến chỗ một "lão già" nào đó để làm cừu non thế thân thay cho em họ.
Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Cô bị hãm hại rồi! Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy toàn thân nóng rát khó chịu, trong bóng tối, cô chạm phải một vật gì đó lạnh buốt, không chịu được toàn bộ người áp lên đó. “Muốn bản thân như vậy à? Vậy tôi sẽ cho cô toại nguyện, cô đừng có hối hận đấy!” Ngôn Tiếu Nặc trong cơn mơ hồ nghe thấy tiếng nói của một người đàn ông, sau đó cô ấy bị người đó chặn môi lại, triền miên suốt một đêm… Ngày hôm sau, Ngôn Tiểu Nặc mở mắt một cách khó khăn, đập ngay vào mắt là một khuôn mặt người đàn ông đan ... Cô vừa dựa vào tường đứng vững thì một chiếc xe Bugatti Veyron dùng trước mặt cô, Mặc Tây Quyết mặc áo sơ mi màu xám bạc đắt tiền, vô cùng đẹp trai, giống như thiên thần hạ phàm, Ngôn Tiếu Nặc ngây ra, anh ta đến đón cô thật sao?Mặc Tây Quyết thấy cô dựa vào tường, đầu tóc rối bù, chân còn dán băng gạc, vô cùng thảm hại, anh ta đột nhiên đau lòng, chạy đến ôm cô lên xe, ngữ khí lạnh lùng “Ai làm vậy?”.Ngôn Tiểu Nặc làm sao dám nói thật, vội vàng đáp lại “Tôi cũng không biết hắn là ai, thôi bỏ đi, người ta cũng là không cố ý?Mặc Tây Quyết cũng không truy cứu nữa, chỉ nhìn gót cô, anh ta nói với tài xế “Chạy nhanh chút nữa đi.”Tài xế đạp mạnh chân ga, xe lập tức chạy nhanh hơn, trong nháy mắt tòa lâu đài đã hiện ra trước mắt, Mặc Tây Quyết bể cô xuống xe, lạnh lùng ra lệnh “Bảo Phó Cảnh Thâm qua đây“Phó Cảnh Thâm là ai?” Ngôn Tiểu Nặc nghe thấy một tên người mới, tò mò Tây Quyết nói hờ hững “Bác sĩ”“Ờ” Ngôn Tiểu Nặc trả lời “Tôi bảo bác sĩ giúp tôi xử lý qua rồi, không cần rắc rối vậy”“Câm mồm” Mặc Tây Quyết giọng nói lạnh lùng, lạnh lùng nhìn chân của cô một lượt “Đây mà là đã xử lý rồi sao?”Ngôn Tiểu Nặc bị hắn nhìn thấu, đành phải nói “Anh nói đến đón tôi, nên tôi đi vội.”“Ồ, nhiệt tình vậy?” Mặc Tây Quyết nghe cô nói như vậy, trong lòng hơi Tiểu Nặc nhìn vào mắt hắn ta, đôi mắt sâu thẳm, mang theo sự nóng bỏng mà nhìn cô, nó trông đẹp đến nỗi cô không thể rời mắt đi được.“Cô nhìn tôi như thể sẽ khiến tôi muốn ăn Cố đẩy” Mặc Tây Quyết nhìn cô, giọng nói như một nốt nhạc trầm tuyệt mặt Ngôn Tiểu Nặc đỏ lên tức thì, cô liền cúi đầu xuống không nhìn hắn nữa, cô thực sự sợ rằng hắn ta sẽ làm ra chuyện như vậy.
Ngôn Tiểu Nặc tức giận đến nỗi nước mắt cô tuôn trào Đồ khốn Mặc Tây Quyết! Anh đối xử với một người phụ nữ như vậy à, thật hèn hạ! Anh không phải đàn ông!” “Cô chửi đi, tôi sẽ bắt cô phải trả giá cho những lời cô vừa nói!” Anh mắt của Mặc Tây Quyết giống như một con dao, anh ta giữ cô thật chặt. “Không thể thuyết phục” Khuôn mặt xinh đẹp của Ngôn Tiểu Nặc nghiêng sang một bên. Mặc Tây Quyết quả tức giận, chỉ vào Ngôn Tiểu Nặc hét lên “Duy Đức đem cô ta vứt ra tầng sau nhà!” Duy Đức giữ chặt cô, miệng lắp bắp “Cậu chủ..” “Vứt cô ta ra sau, tự sinh tự diệt!” Mặc Tây Quyết nói một câu như vậy rồi nhấc chân đi, cánh cửa bị sập kêu vang trời. Ngôn Tiểu Nặc bị một vệ sĩ kéo xuống tầng sau. Cô ngồi sập xuống sàn, mới phát hiện đây là một tòa nhà trống không, ngoài đèn ra thì trong nhà không có gì khác, ngay cả một thứ đồ gia dụng cũng không có. Mặc Tây Quyết, thực sự muốn hành hạ cô đến chết? Cô không thể chết, nếu như Cô chết đi, bà ngoại không biết sẽ buồn đến thế nào. Cô phải sống! Cô CỐ gắng tìm một nơi có thể thoát ra, ngay lập tức cô đã lần sờ hết bốn bức tường, nhưng mà ở đây ngay cả cửa chính và cửa sổ đều được đóng rất chặt chẽ, một lỗ hổng nhỏ cũng không có. Không tìm được đường thoát ra, cô chỉ có thể bình tĩnh lại để giữ sức lực, như vậy mới có thể giúp cô chịu được lâu hơn trong tình trạng không có đồ ăn thức uống gì. Mặc Tây Quyết ngồi trong phòng giám sát, thông qua màn hình camera nhìn thấy mọi hành động của cô. Cô nằm xuống sàn nhà, ôm mình thật chặt khi ngủ, ánh đèn chiếu xuống, mặt Cô vô cùng xanh xao, lông mi dài cứ run run. Mặc Tây Quyết ném điều khiển từ xa, trong lòng hỗn loạn không yên, anh chỉ muốn dọa cô, xem cô có đỡ bướng bỉnh hơn không, chỉ cần cô nói một câu “Sai rồi”, thì anh lập tức thả cô ra. Nhưng mà cô thà ngủ trên sàn nhà, chứ không chịu mở miệng nhận sai. Trong đầu của Mặc Tây Quyết chất đầy hình ảnh cô đang nhắm mắt, dáng vẻ yếu đuối, đuổi thể nào cũng không đi, trong lòng càng giống móng vuốt của một con mèo đang cho loạn, làm cho anh ta càng thêm hoảng loạn, lo lắng bất an. “Duy Đức!” Mặc Tây Quyết hét to. “Cậu chủ, cậu có điều gì dặn dò?” Duy Đức vội vàng trả lời, lẽ nào cậu chủ đã đối ý muốn thả cô Ngôn ra? Như vậy thì tốt quá rồi. “Anh mang chút đồ ăn đến nơi giam cô ấy, hỏi cô ấy có chịu nhận sai không?” Mặc Tây Quyết lạnh lùng ra lệnh. “Vâng.” Duy Đức vội vàng chuẩn bị đồ ăn, không cần biết Câu chủ nói thế nào, Cậu chủ chịu cho cô ấy cơ hội là tốt rồi. Duy Đức đem đồ ăn đã chuẩn bị xong đi, Mặc Tây Quyết hét lên “Anh đi cùng tôi.” “Vâng.” Vệ sĩ ở tầng sau thấy Mặc Tây Quyết đi đến liền vội vàng mở cửa “Cạch.” Tiếng mở cửa làm cho Ngôn Tiểu Nặc tỉnh giấc. Cô liền đứng dậy, nhìn thấy đó là Mặc Tây Quyết, đằng sau còn có Duy Đức đi cùng, trên tay Duy Đức có cầm đồ ăn đến. “Ngôn Uyển Cừ, ở đây cảm thấy thế nào? Mặc Tây Quyết lạnh lùng hỏi. Ngôn Tiểu Nặc cắn môi hỏi “Cậu Mặc đến đây có phải là muốn xem tôi chết như thế nào không?” Mặc Tây Quyết nghe vậy, biểu cảm càng trở nên đáng sợ, Duy Đức vội vàng khuyên Ngôn Tiểu Nặc bỏ ánh mắt không chịu khuất phục đó đi. Duy Đức hết lòng thuyết phục Ngôn Tiểu Nặc “Cô Ngôn, cô chỉ cần nhận sai với cậu chủ một câu, cậu chủ có thể lập tức thả cô ra” Khuất phục? Nhận sai? Lòng tự tôn của cô không cho phép cô làm như vậy, chỉ sợ lòng tự tôn của cô bị chà đạp đến nỗi một chút cũng không còn. Ngôn Tiểu Nặc cười nhạt “Tôi không sai.” “Nếu như cô đã giỏi như vậy, thế thì tôi đành phải xem, cô rốt cục có thể sống sót được không” Mặc Tây Quyết quăng ra một câu lạnh lùng rồi quay mặt bước đi. Duy Đức nhìn Ngôn Tiểu Nặc thở dài, rồi cũng rời đi. Cánh cửa một lần nữa bị đóng lại. Ngôn Tiểu Nặc biết lần này thì có chết chắc rồi, mắt cô cay xè vì nước mắt cứ thế tuôn rơi, cô dặn lòng không được khóc, cho dù có phải chết thì cũng phải chết trong sự tôn nghiêm. Nét mặt của Mặc Tây Quyết tái mét, anh ta cứ đi đi lại lại trong phòng vì tức giận, anh ta luôn biết cách kìm nén cảm xúc, nhưng từ khi gặp cô gái này anh ta đã hoàn toàn mất kiểm soát. Mỗi khi anh ta nhớ đến ánh mắt đầy sự bướng bỉnh và thờ ơ của cô, trong mắt cô anh giống như một con quý “Cô gái đáng chết!” Mặc Tây Quyết tức giận gạt tất cả đồ đạc, gốm sứ đắt tiền rơi xuống đất, đi thẳng một mạnh vô số đồ đạc đã bị anh ta phả hủy, Duy Đức tính nhẩm một lúc, những thứ đồ vật đã bị hỏng có thể đáng giá bằng một căn biệt thự nhỏ. Chủ nhân của anh ta mất kiểm soát, đây là lần đầu tiên Duy Đức nhìn thấy điều đó, và tất cả đều là vì một cô gái bướng bỉnh không chịu nhận thua. “Quản gia Duy Đức, bữa trưa bây giờ có mang lên không..” người giúp việc hỏi rất kỹ. “Không ăn!” Mặc Tây Quyết đột nhiên thốt lên, anh ta còn đang tức giận đến nỗi đau cả dạ dày, vậy mà còn dám nhắc chuyện ăn với anh ta? Người giúp việc vội vã cúi đầu “Vâng, cậu chủ” Sau đó biến mất không một dấu vết. Quản gia Duy Đức nhìn thấy như vậy thở dài, rồi nhẹ nhàng thuyết phục Mặc Tây Quyết “Cậu chủ, chân của cô Ngôn vẫn còn bị thương” “Anh muốn nói gì?” Mặc Tây Quyết lạnh lùng nhìn Duy Đức. “Cậu chủ, cô Ngôn là người phụ nữ yếu đuối …” Duy Đức suy nghĩ hay là mở miệng cầu xin. Ý của anh là tôi bắt nạt cô ấy” Mặc Tây Quyết lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao “Duy Đức, anh đã theo tôi mười mấy năm rồi, ngay cả đạo đức nghề nghiệp của mình cũng quên hết rồi sao? Duy Đức bị sốc, vội vàng cúi mặt, “Cậu chủ, Duy Đức không dám” Mặc Tây Quyết nhìn Duy Đức với ánh mắt lạnh lùng, ngay lúc này tiếng chuông điện thoại reo, anh ta cầm điện thoại lên xem, đưa điện thoại cho Duy Đức với vẻ khó chịu. Quản gia Duy Đức nghe điện thoại “Cuộc họp buổi chiều.” “Cử một người quản lý đi! Việc này mà cũng phải hỏi tôi sao?” Mặc Tây Quyết tức giận quát “Một đám ăn hại, mau thu dọn đồ đạc cút khỏi tập đoàn!” Quản gia Duy Đức đứng ở đó nghe cậu chủ đang tức giận, chỉ thở dài. Mặc dù rất lo lắng, nhưng không dám mở miệng… Mặc Tây Quyết tức giận đi đi lại lại, cuối cùng vẫn cầm lấy chiếc máy tính bảng, trong đó hiện rõ tình hình của tầng sau nhà, ở đó có cô gái đang bị nhốt. Mặc dù tức giận, nhưng anh ta vẫn muốn xem tình trạng bây giờ của cô gái. Cô ấy mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc dài buông lả tả, làn da xanh xao vị thiểu nước và thức ăn, trong mắt lấp lánh nước mắt, hiện lên sự trống rỗng và tuyệt vọng. Một giọt nước mắt trong veo, rơi từ khuôn mặt nhợt nhạt của cô, và nhỏ giọt trên sàn nhà. Mặc Tây Quyết cảm thấy trái tim mình như bị thất lại, quặn lên từng cơn đau đến nỗi anh ta cảm thấy khó thở. Bao nhiêu năm rồi không có cảm giác như vậy? Trái tim đã bị anh ta rèn luyện cũng như sắt từ lâu rồi, nhưng sau khi gặp cô thì lại có cảm giác vui buồn như này.
Cô vừa dựa vào tường đứng vững thì một chiếc xe Bugatti Veyron dùng trước mặt cô, Mặc Tây Quyết mặc áo sơ mi màu xám bạc đắt tiền, vô cùng đẹp trai, giống như thiên thần hạ phàm, Ngôn Tiếu Nặc ngây ra, anh ta đến đón cô thật sao?Mặc Tây Quyết thấy cô dựa vào tường, đầu tóc rối bù, chân còn dán băng gạc, vô cùng thảm hại, anh ta đột nhiên đau lòng, chạy đến ôm cô lên xe, ngữ khí lạnh lùng “Ai làm vậy?”.Ngôn Tiểu Nặc làm sao dám nói thật, vội vàng đáp lại “Tôi cũng không biết hắn là ai, thôi bỏ đi, người ta cũng là không cố ý?Mặc Tây Quyết cũng không truy cứu nữa, chỉ nhìn gót cô, anh ta nói với tài xế “Chạy nhanh chút nữa đi.”Tài xế đạp mạnh chân ga, xe lập tức chạy nhanh hơn, trong nháy mắt tòa lâu đài đã hiện ra trước mắt, Mặc Tây Quyết bể cô xuống xe, lạnh lùng ra lệnh “Bảo Phó Cảnh Thâm qua đây“Phó Cảnh Thâm là ai?” Ngôn Tiểu Nặc nghe thấy một tên người mới, tò mò Tây Quyết nói hờ hững “Bác sĩ”“Ờ” Ngôn Tiểu Nặc trả lời “Tôi bảo bác sĩ giúp tôi xử lý qua rồi, không cần rắc rối vậy”“Câm mồm” Mặc Tây Quyết giọng nói lạnh lùng, lạnh lùng nhìn chân của cô một lượt “Đây mà là đã xử lý rồi sao?”Ngôn Tiểu Nặc bị hắn nhìn thấu, đành phải nói “Anh nói đến đón tôi, nên tôi đi vội.”“Ồ, nhiệt tình vậy?” Mặc Tây Quyết nghe cô nói như vậy, trong lòng hơi Tiểu Nặc nhìn vào mắt hắn ta, đôi mắt sâu thẳm, mang theo sự nóng bỏng mà nhìn cô, nó trông đẹp đến nỗi cô không thể rời mắt đi được.“Cô nhìn tôi như thể sẽ khiến tôi muốn ăn Cố đẩy” Mặc Tây Quyết nhìn cô, giọng nói như một nốt nhạc trầm tuyệt mặt Ngôn Tiểu Nặc đỏ lên tức thì, cô liền cúi đầu xuống không nhìn hắn nữa, cô thực sự sợ rằng hắn ta sẽ làm ra chuyện như vậy.
tổng tài bá đạo chiều vợ yêu