tặng anh một tình yêu nhỏ

Chương 68. Chương trước Chương tiếp. Cuối tháng ba, tới gần đầu tháng tư, đại hội đầu tư ngân hàng quốc tế bị trì hoãn cuối cùng cũng sắp tổ chức.Thời tiết ấm áp lên thì Tô An nôn nghén càng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng tới nỗi uống một miếng nước Đọc truyện Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ tại webtruyenonline.net. Cập nhật Full nhanh nhất Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ tác giả Khanh Bạch Y trên Web Truyện Online thuộc thể loại Ngôn Tình, Teen, Ngược, Sủng. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp Chương 1. Hơn năm giờ sáng, thành phố N bị một tầng sương mỏng manh bao phủ, không khí hơi ẩm. Bóng đêm ảm đạm đang rút đi từng chút một, ngọn gió lặng lẽ trong không gian yên lặng như tờ xuyên qua khung cửa sổ hé mở, vén lên màn cửa mỏng manh, rèm vải đay khẽ lay Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Cuối tháng ba, tới gần đầu tháng tư, đại hội đầu tư ngân hàng quốc tế bị trì hoãn cuối cùng cũng sắp tổ tiết ấm áp lên thì Tô An nôn nghén càng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng tới nỗi uống một miếng nước thôi là cũng muốn phòng khách, Tô Bảo được Tô An ôm đặt lên một chiếc gối lớn, ngón tay mềm mại của cậu bé nắm chặt góc của chiếc gối, đôi chân ngắn nhỏ gập lại, vững vàng ngồi ở bên trên, đối diện với Tô bé ngửa cái đầu nhỏ, khẽ nhếch miệng, lộ ra vài phần ngây thơ, đáng An gập chân ôm đầu gối, nửa khuôn mặt đều vùi vào trong gối đầu, mắt đối mắt với Tô Bảo, cô nhíu mày lại, hiển nhiên là không phải quá thoải Bảo chống hai tay ở trên tấm thảm mềm mại, thân mình nho nhỏ nghiêng về phía trước một chút để tới gần Tô An, sau đó nói “Hôm nay Diễn Diễn không đi làm đó.”Tô An gật gật đầu, nuốt nuốt nước sớm cô đã dậy rồi, cảm giác buồn nôn vẫn không đè xuống được, ói một hồi lâu, cũng đánh thức cả Tô Diễn.“Tô Bảo” Tô Diễn tắm rửa xong đi ra, trên cổ vắt một chiếc khăn lông, lọn tóc còn hơi ướt nước, anh mặc một chiếc áo sơ mi cổ V màu đen.“Ô” Tô Bảo há miệng hình chữ O, quay đầu nhìn Tô chiếc ống hút lập tức được đút vào cái miệng đang há to của Bảo theo thói quen mà mút mút, nếm được hương vị thanh thanh ngọt ngào của sữa chua, sữa chua còn tràn đầy hương vị trái cây thơm nồng, từng miếng trái cây nho nhỏ cũng ẩn giấu ở bên trong.“Chữa chữa này.” Hai tay Tô Bảo đưa lên, đặt trên ngón tay của Tô Diễn, đỡ bình sữa và tiếp tục thể nhìn thấy mực sữa chua giảm bớt từng chút một bằng mắt Bảo rũ mắt, hàng lông mi thật dài gần như chạm tới mí mắt dưới của cậu, hai mắt nhìn chằm chằm bình sữa chua, mút ngon An đã ói tới sợ, cô ôm gối chen ở bên trong, không hề có ý muốn cử động xíu nào, cứ nằm đó mà nhìn con trai của mình làm mukbang nhẹ vào một cái, cô giống như có thể ngửi được mùi chua chua của sữa nước miếng, Tô An nhìn bình sữa chua trong tay con trai mình không chớp Diễn thấy Tô Bảo đã uống hơn phân nửa liền rút tay mình ra, anh đi lấy một bình sữa chua khác, xe mở lớp giấy bạc hơi mỏng, sau đó cắm ống hút sữa chua dày làm ống hút lún xuống 4-5 Diễn cắm ống hút xong liền đưa mắt nhìn Tô An đang trốn ở trong mặt của Tô An đè trên gối ôm, cô chớp chớp mắt, sau đó lại lắc lắc phải cô không muốn ăn, cô là thật sự, thật tâm muốn ăn gì đó, nhưng vị đại ma vương trong bụng hiển nhiên là không muốn để cho cô ăn.“An An?” Tô Bảo cắn ống hút, giọng nói có chút mơ hồ “Uống ngon nhắm.”Tô Bảo nói xong, vừa ôm bình sữa chua vừa chui vào trong lòng của Tô An, cậu giơ hộp sữa chua ra, duỗi chiếc ống hút đã bị cậu cắn tới biến dạng tới bên miệng Tô An, nói “An An, uống chữa chữa đi.”Chiếc ống hút bằng nhựa được tới bên môi Tô An, trên môi lập tức dính vết sữa chua mà Tô Bảo uống còn dính trên ống hút, Tô An liếm liếm, hương vị sữa chua chua ngọt ngọt rất nhạt, không tới độ buồn nôn.“Em gái Cư Cư muốn uống chữa chữa đó.” Bé Tô Bảo bám riết không tha, ý đồ thuyết phục mỹ nhân ma ma của mình uống sữa chua.“Tô Bảo, cái đuôi của con đâu rồi?” Tô Diễn đột nhiên mở chú ý của Tô Bảo rất nhanh liền bị dời đi, cậu quay đầu nhìn một vòng, nhìn đông nhìn tây tìm Cư Cư chân nhìn một vòng vẫn không tìm được Cư Bảo đứng lên, chân ngắn nhỏ bước bước, chạy vào phòng ngủ của cậu, vừa lạch bạch chạy vội chạy vàng, vừa lớn tiếng hô “Cư Cư”Giống như một trận gió, Tô Cư Cư liền chạy mất An nhìn Tô Diễn “......”Tô Diễn cúi đầu, ngậm lấy ống hút, sữa chua đặc sệt theo ống hút chậm rãi đi An vùi đầu vào gối, nhìn động tác của Tô Diễn, cô cong mi, ý cười nhàn tư bản bây giờ đã tiết kiệm tới như vậy?Tô Diễn ngậm nửa hớp sữa chua, sau đó đưa tay nắm cằm của Tô An đang xem trò vui ở bên cạnh, thấy anh cử động thì lập tức ngẩn người, cô chỉ thấy lóe lên một cái, đợi tới khi phản ứng lại thì cằm đã bị người ta nắm là động tác ngón trỏ và ngón cái của anh giữ lấy má cô, ngón giữa đặt dưới cằm, chỉ cần dùng một chút lực đã làm cho môi cô chu buông ngón trỏ ra, đôi môi đang chu lên của Tô An lại trở lại bình khóe miệng, Tô Diễn buông hộp sữa chua, một tay chống ở trên thảm rồi nghiêng thân mình xuống, bàn tay đang nắm cằm của Tô An dùng thêm chút lực để nâng mặt cô cao thêm một màn vải sa-tanh màu xanh lá nhạt bị kéo ra, còn lớp màn mỏng màu trắng trong ở bên ngoài cũng được buộc lại, ánh nắng ngày xuân xuyên thấu qua lớp kính pha lê chiếu vào trong thị nhất niên xuân hảo xử, giang hoài yên liễu mãn thành quách** Câu gốc là Tối thị nhất niên xuân hảo xử, tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô - xuất phát từ một bài thơ cổ. Câu trước trong bài thơ có tả cảnh xuân, câu này có ý bổ nghĩa cho câu trước, có ý mưa nhỏ cùng màu cỏ là thứ đẹp nhất trong cảnh xuân, hơn hẳn khung cảnh liễu rũ khắp nơi vào cuối giả giữ nguyên nửa câu đầu, nửa câu sau tỏ ý khắp Giang Hoài đều là khung cảnh cành liễu rũ An mím lại cánh môi bị Tô Diễn cạy ra, dòng sữa chua ấm áp bị anh mớm chua ngọt ngọt, hương vị hoa quả lan tỏa khắp răng bàn chân ngắn nhỏ đạp trên sàn nhà bằng gỗ lại truyền tới một lần nữa, bẹp bẹp, tiếng móng vuốt chó cọ qua sàn nhà, phát ra âm thanh xẹt Bảo dẫn theo người hầu của nó, giống như một trận gió chạy Diễn không chút hoang mang tách khỏi cánh môi của Tô An, trước khi tách ra còn không quên liếm một xíu sữa chua dính ở trên môi cô.“Buồn nôn không?” Tô Diễn không biết là anh hỏi vị sữa chua có làm cô buồn nôn không hay là sao……Tô An lắc lắc nhanh, trong miệng cô cũng bị nhét một chiếc ống hút giống như Tô Bảo, chẳng qua ống hút kia là được Tô Diễn bóc ra luôn.“Ba ba, ba nhìn Cư Cư này!” Bé Tô Bảo giống như muốn tranh công mà dẫn Cư Cư chạy vào phòng khách, nhìn thấy Tô An đang uống sữa chua, Tô Bảo càng vui vẻ hơn.“Mama uống chữa chữa giống con!”Vành tai Tô An đỏ lên, cô cắn ống hút gật gật đã một đống tuổi rồi, lại uống cùng loại sữa chua trẻ em với con trai mình.“Baba, buổi sáng Cư Cư ăn cái gì ạ?” Bé Tô Bảo chạy vòng quanh sau chân Tô Diễn hỏi.“Con đổ thức ăn cho nó đi.”“Ừm”Hôm nay chuyên gia dinh dưỡng được Tô Diễn cho nghỉ một ngày nên sẽ không ghé qua, tạm thời giải quyết được vấn đề uống canh làm Tô An đau đầu gần khi Tô Diễn nói xong, anh liền xoay người vào phòng An lười biếng không muốn động đậy, nhưng tầm mắt vẫn doix theo Tô Diễn, nhìn anh một hồi, cô lại cúi đầu hút sữa chua cho trẻ em có một loại hương vị khác, trách không được Tô Bảo lại thích uống sữa chua như Bảo buông hộp sữa chua xuống, kéo bát ăn của Cư Cư ra giữa phòng khách, sau đó chạy lại chiếc tủ thấp đặt đồ ăn cho Cư Cư, nắm một nắm đồ ăn thả vào trong chạy qua chạy lại chạy qua chạy lại, mỗi nắm tay chỉ cầm được một tí xíu, nắm đầy rồi lại chạy đi thả vào trong chén cơm của Cư Cư, căn bản là không nghĩ tới chuyện kéo cái bát tới bên cạnh ăn cho Cư Cư ở ngay trước mắt Tô nhanh, đồ ăn trong bát ăn có hình móng chó đã được Tô Bảo đổ đầy tạo thành một ngọn núi Cư chạy vòng quanh bát ăn của mình, nhảy trái nhảy phải, có vẻ cực kỳ vui vẻ.“Đủ rồi, Tô Bảo, nhiều quá Cư Cư ăn không hết.” Tô An nhịn không được mà nhắc một không nghi ngờ chút nào, Corgi như Cư Cư mà có đuôi dài thì cái đuôi đó chắc là đã quay như cái gió xoáy nhỏ Bảo nghe lời mà gật gật đầu, lại đi tìm hộp sữa chuyên dùng với đồ ăn cho Cư tay cậu nắm hộp sữa bò lớn bằng giấy, ôm từ trong kệ thấp thấp An nắm một xíu đồ ăn cho Cư Cư, đặt ở dưới mũi ngửi như hương vị cũng không tệ, có chút giống như mùi thịt bò viên cay.“Gâu gâu gâu” Cư Cư sủa mấy An nắm đồ ăn của nó, trong một hồi vẫn không buông ăn này, cảm giác ngửi cũng không tệ.“Gâu gâu gâu” Cư Cứ thấy Tô An vẫn nắm đồ ăn sáng của mình không buông tay thì lại sủa thêm mấy phòng khách ngoại trừ Tô Bảo đang hự hự kéo hộp sữa bò, cả Tô An và Cư Cư đều bất Cư sủa mấy tiếng liền thu hút được sự chú ý của Tô Diễn, anh bỏ dở chuyện làm cháo bột ở trong An cầm nắm đồ ăn cho chó để dưới mũi, cũng không biết là có định ăn hay là Diễn “......”Vợ anh đã bắt đầu cướp bữa sáng với Cư Cư sao? Phụ nữ mang thai cũng có thể ăn đồ ăn cho chó?Đi vài bước, Tô Diễn đã bước đến trước mặt Tô An, Tô Diễn thấy đồ ăn của Cư Cư còn hoàn chỉnh, không thiếu miếng này miếng kia, không có dấu hiệu bị người ăn thì không khỏi thở ra một hơi nhẹ Bảo nắm lấy thức ăn cho chó trong tay Tô An, ném về lại trong chén, sau đó cố sức mà vặn cái nắp bình sữa ra “Mama không thể ăn đồ ăn cho chó.”Tô An “......”“An An không thể cướp cơm sáng của Cư Cư.” Tô Bảo cũng nói theo Tô An hắng giọng một tiếng “Mama không có định ăn đồ ăn cho chó, mama chỉ là muốn ngửi thử mùi thế nào thồi.”Chỉ là muốn ngửi thử mùi thế nào……Tô Diễn im lặng một hồi, sau đó tầm mắt rơi xuống bụng của Tô An. Tô An vẫn còn trong giai đoạn trước của thời kỳ mang thai, mặc dù chưa bị lộ bụng nhưng chiếc bụng đã tròn hơn lúc Diễn sợ Tô An lại định cướp cơm của Cư Cư nên trước khi đi còn thuận tay xách Tô An theo, chỉ chừa lại Tô Bảo ở phòng phòng bếp, Tô Diễn đang pha bột cháo bí đỏ.“Chừng nào mà anh biết pha cháo vậy?” Tô An nhìn trong chốc lát rồi nói tiếp “Con trai anh đã qua tuổi ăn cháo bột rồi mà.”“Không phải cho nó ăn.” Tô Diễn liếc mắt nhìn người nào đó đang lười biếng dựa vào quầy “Là cho em ăn.”Bàn tay đang cầm hộp sữa chua của Tô An chợt dừng một chút “......”Cô uống sữa chua cho trẻ em thì thôi, hiện tại còn phải ăn cháo bột?Thần thái của Tô Diễn tự nhiên, sau khi ấn chốt mở máy ép nước liền duỗi cánh tay dài ra, kéo Tô An vào trong ngực mình “Đầu tháng tư anh phải đi công tác.”Tô An gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã biết rồi.“Em đi với anh đi.”Tiếng ong ong của máy ép nước rất nhanh liền ngừng lại, Tô Diễn tắt máy, hỏi tiếp “Muốn đi không?”“Đại hội đầu tư của ngân hàng?”“Ừ” Tô Diễn nhàn nhạt mà ừ một tiếng, tiếp tục nói “Loại đại hội này, thật ra ở một phương diện nào đó thì cũng không có thực chất gì cả, cách một đoạn thời gian sẽ cử hành một lần, địa điểm của mỗi đợt hội nghị đều không giống nhau.”“Mấy anh là dùng quỹ công để đi du lịch à?” Tô An nghe được ẩn ý trong câu của Tô Diễn.“Giống vậy.”Gần đây phản ứng nôn nghén của Tô An thật sự là quá nghiêm trọng, anh hỏi Hứa Sâm có biện pháp nào giải quyết Sâm nói chủ yếu vẫn phải xem bản thân thai phụ, phải làm cho thai phụ có tâm lý tích cực, chú trọng ăn uống, đồ ăn nhiều, cơm ít, bổ sung lượng dinh dưỡng phù hợp là những cái đó ra thì còn có thể dẫn thai phụ ra ngoài giải sầu một Diễn cảm thấy Kyoto rất thích hợp cho việc giải sầu, vừa lúc đầu tháng tư, là mùa hoa anh đào nở rộ.“Lúc nào mà nhà tư bản còn học được chuyện lấy tiền công làm việc tư vậy?”Tô Diễn giơ tay, một ngón tay đè lên cánh môi của Tô An, bất chợt đè nặng cánh môi màu đỏ hạnh của trỏ của anh đè lên cánh môi của cô, động tác cực kỳ giống với động tác hôn môi.“Đi không?” Tô Diễn lại hỏi một lần tại anh căn bản là không yên tâm để Tô An ở nhà một mình, chẳng sợ là có Nhuế Như Thị ở bên cạnh thì cũng không được, chỉ có để Tô An ở dưới mí mắt anh thì anh mới có thể yên tâm.“Đi.” Tô An vứt đi hộp sữa chua đã trống không trong tay mình, hỏi “Tô Bảo cũng đi chung sao?”“Ông nội sẽ ghé qua.”“Sao ông nội lại từ đế đô quay về vậy?” Vấn đề này mỗi ngày Tô An đều sẽ hỏi, cô tưởng tượng tới mỗi ngày ông Tô giống như kiểm tra gác canh mà tra hỏi cô có uống canh chuyên gia dinh dưỡng hầm không, Tô An liền thấy đầu thật đau.“Đi với anh thì không cần uống canh” Tô Diễn nhìn Tô An, nói tiếp “Cuối tháng ông nội sẽ tới đây, Tô Bảo sẽ đi về với ông luôn.”Tô An cong cong môi, nhìn bộ dáng đúng đắn của Tô Diễn liền nhịn không được mà mở miệng “Không phải là anh sợ ông nội phát hiện ra mỗi ngày anh đều giúp em tránh chuyện uống canh rồi đánh anh đúng không?”Khóe miệng Tô Diễn giật tháng, ông Tô dẫn theo Nhuế Như Thị trở về từ đế đô, Tô An lại căng da đầu uống mấy bữa canh, cứ uống thế, Tô An sợ tới độ vừa nhìn thấy đủ các loại canh dinh dưỡng thì sắc mặt liền trắng dưới mí mắt của ông Tô, Tô Diễn cũng không thể giúp đỡ Tô Bảo lộ ra hai mắt trông mong nhìn mama của mình, giọng trẻ con run rẩy hỏi “Em gái Cư Cư không thích uống canh, vì sao cụ nhất định phải bắt em gái Cư Cư uống canh em ấy không thích?”Ông Tô hỏi lại “Làm sao Tô Bảo biết em gái không thích uống canh?”“Bởi vi con là anh của em gái mà.” Bé Tô Bảo trả lời một cách đương nhiên.“Diễn Diễn nói khẩu vị là di truyền.” Bé Tô Bảo vươn ngón tay mình dựng lên thẳng tắp, giống như lấy ví dụ cho ông Tô “An An thích ăn ngọt, cho nên Tô Bảo cũng thích ăn ngọt.”“An An không thích uống canh, cho nên em gái của Cư Cư cũng không thích uống canh”“Tô Bảo của chúng ta thật thông minh.” Ông Tô chợt hỏi “Có phải là Tô Diễn dạy con nói như thế không?”Bé ngốc ngây thơ Tô Bảo không chút do dự mà bán luôn cha ruột của mình, gật cái đầu nhỏ rồi nói “Đúng vậy, Diễn Diễn thật là lợi hại.”Tô An “......”Nhuế Như Thị “......”Tô Diễn “......”Đúng là con trai ruột, bán cha không hề có một chút do dự nào.. Hơn năm giờ sáng, thành phố N bị một tầng sương mỏng manh bao phủ, không khí hơi đêm ảm đạm đang rút đi từng chút một, ngọn gió lặng lẽ trong không gian yên lặng như tờ xuyên qua khung cửa sổ hé mở, vén lên màn cửa mỏng manh, rèm vải đay khẽ lay động một An trở mình, dường như ngủ không an ổn thon dài trắng nõn quấn lấy chiếc chăn điều hòa*, hai tay xoắn lấy chiếc chăn, lông mày nhíu chặt.*空调被 Chăn bông điều hòa hay còn gọi là chăn bông giải nhiệt mùa hè là loại chăn mỏng thích hợp sử dụng cho các phòng điều hòa, máy lạnh, chất liệu làm chăn chủ yếu gồm bông sợi và liệu làm chăn bông điều hòa đóng vai trò quyết định đến chất lượng của nó.Miếng ngọc giấu trong áo ngủ trong lúc vô tình trượt Tát hạ thấp lông mày, xanh ngọc trơn bóng đêm như nước, tiếng thở gấp của đàn ông tựa như nổ bên tai, vừa thấp vừa An ngửa đầu, bị ép nhận lấy, ánh mắt quét qua vẫn là một mảng bóng tối nặng nề, tối đen giống như mực không tan, tràn đầy cảm giác bức bách chán lụa mỏng bị gió mát vén lên, ánh trăng lốm đốm lọt vào trong trăng bổ sung cho hai người một tầng ánh sáng mông lung, giống như ảo An cúi đầu, mái tóc dài vốn dĩ xõa dịu dàng sau lưng trong khoảnh khắc trút xuống, thái dương hơi ướt, sợi tóc trượt qua một đoạn bả vai trắng muốt tròn biết bị đẩy đến chỗ nào, bàn tay đặt trên người người đàn ông của Tô An không khỏi nắm chặt, móng tay đâm vào da thịt của đối đàn ông hơi dừng lại, ngón tay dài xuyên qua mái tóc dài rũ xuống của Tô tóc đen dài mềm mại khô ráo mang theo mùi thơm dịu đặc thù của dầu gội đầu mà cô dùng đã lâu. Mùi hương không nói ra được, trong sự thơm mát của chanh thấm lấy một vị muối biển nhàn mái dễ chịu lại an qua tóc dài của Tô An, một lần nữa vén sợi tóc dài ra sau vành tai cô, người đàn ông hơi thở gấp một tiếng, một cánh tay còn lại vẫn luôn khoác lên sau eo Tô An hơi thu chặt giây sau, xoay người một mắt Tô An xảy ra sự thay đổi trời đất quay đàn ông cúi đầu, hôn thái dương hơi ướt của Tô An, nói “An An?”“Ừm…” Tô An vô cùng mệt mỏi, đáp lời yếu ớt, trong khi nói chuyện mí mắt đều đang đánh nhau.“Ngày mốt anh đi công tác ở ngân hàng chi nhánh, sẽ có một khoảng thời gian rất dài không ở trong nước, có vấn đề gì thì có thể hỏi Khoa Sâm.” Dừng lại một chút, tiếp theo người đàn ông lại nói “Hoặc là trực tiếp liên hệ với anh.”Giọng nói của người đàn ông khi nói chuyện mang theo màu tình dục rõ ràng, còn có sự khắc chế xua không đi được ẩn xong, đôi môi mỏng mím một cái, đường cong của xương cằm càng thêm căng cứng rõ một giọt mồ hôi nhỏ thuận theo bờ môi nhếch lên của anh, lướt qua cằm, nhỏ xuống chỗ xương quai xanh của Tô An nghe xong, dụi dụi mắt, gương mặt cọ vào gối làm bằng tơ lụa, suy nghĩ chốc lát, cuối cùng hai tay yếu ớt vòng lên thắt lưng gầy khỏe của người đàn ông, nhắm mắt lại nhỏ giọng hỏi “Ngân hàng chi nhánh?”Hỏi ra mấy chữ ngân hàng chi nhánh, Tô An liền hối không rõ mình hỏi vấn đề gì, càng không biết anh có nghe hiểu vấn đề của mình hay hỏi vấn đề này, hoàn toàn là nghĩ đến trước kia có người nói với cô, sau này kết hôn cô liền không còn là một cá thể đơn độc nữa, phải chung sống tốt hơn, có thể thử hòa vào cuộc sống của đối phương, đi tìm hiểu bao thì cô tạm thời thử một chút đàn ông đưa tay, sửa sang lại dây chuyền ngọc đeo trên cổ cô, quấn lấy eo của Tô An, rút miếng ngọc vẫn luôn bị cô đè sau lưng ra, một lần nữa chuyển tới phía ngón tay nắm vuốt miếng noãn ngọc Hòa Điền xúc cảm cực kỳ tốt, người đàn ông nói “Bởi vì ngân hàng chi nhánh làm chủ đạo, hai ngân hàng thương nghiệp ở khu Nhật Bản đã hoàn thành việc sáp nhập, anh đi xử lý hạng mục sáp nhập cuối An nghe xong, lại nghiêm túc tua lại lời nói vừa rồi một lần, vẫn không duy nhất cô có thể cảm nhận được chính là cổ tay lơ lửng trên không trung của người đàn ông vẫn đang dừng lại phía trên ngực cô.“Vậy em về trường học ở, đúng lúc có thể chuẩn bị luận văn tốt nghiệp.”Tô An vừa dứt lời, hình ảnh nhảy qua chuyển đến trường mặt trời lặn, ánh sáng hoàng hôn đánh vào trên vải vẽ tranh sơn dầu màu sắc hỗn loạn, hơi có vẻ không hài bạn học lục tục nộp bài tập lên, Tô An cầm bút vẽ, hướng về phía vải vẽ, sững sờ rất đến khi nữ sinh bên cạnh vỗ vỗ vai cô “Này, An, sao vậy? Cậu đã vẽ xong rồi à? Vẽ xong rồi sao không nộp?”Đầu ngón tay cầm bút vẽ của Tô An siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch “Nộp ngay đây.”“Chờ cậu nộp xong, tối nay chúng ta ra ngoài chơi… trên đường số 37 mới mở một quán rượu nhỏ…”Lúc lấy xuống ký tên, Tô An nhìn màu sắc rực rỡ, đường nét lộn xộn, trong đầu đột nhiên nhảy ra một câu nói mà học kỳ trước lão tiên sinh nào đó nói với cô “An, tranh của em thiếu đi một loại tình cảm nào đó, em phải thử đi tìm kiếm linh hồn của em, hiểu không? Bởi vì linh hồn em trao cho bức tranh trong tay em tư tưởng Quốc các em có một câu ngạn ngữ nói như vậy, mỹ tắc mỹ hĩ, liễu tắc vị liễu*.”* Trong , Đại Ngọc nói “Mỹ tắc mĩ hĩ, liễu tắc vị liễu.” Chính là đẹp thì đẹp nhưng vẫn chưa đủ để trở nên hoàn mỹ.ồng>Không có tình cảm, không có linh thì đẹp vậy, nhưng chưa Tô An người vốn dĩ không có linh hồn, lại làm thế nào có thể trao linh hồn mới cho bức tranh dưới ngòi bút An bị giật mình tỉnh đỡ drap giường, hơi ôm chăn mền, Tô An đột nhiên ngồi dậy, mồ hôi lạnh thuận theo gò má lăn xuống, trong đầu đang cảm thấy đau đớn mơ tượng kỳ lạ trong mơ làm tiêu hao quá nhiều tinh thần, khiến cô cảm thấy mệt mỏi rã phòng ánh sáng ảm đạm, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng “Vù vù” của rèm cửa vải đay bị gió thổi phất lên, sau khi hơi thở dồn dập qua đi, Tô An ép bản thân mình hít sâu, hít thở sâu mấy lần tới tới lui lui, Tô An bình tĩnh đi không tìm tới điện thoại dưới gối, mở khóa màn hình Đô thời gian 558 này là Trung Quốc, thành phố N của Trung Quốc, không phải là quốc gia và thành phố có hôi lạnh bị gió mát thổi tan, Tô An vuốt vuốt mái tóc dài cong của mình, mũi chân câu lấy đôi dép lê không cẩn thận đá vào dưới giường, mang khi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt súc miệng, sửa sang lại chăn mền, thấy thời gian sắp đến thì bắt đầu chuẩn bị bữa dầu lạnh vào chảo nóng, trong lúc chờ dầu nóng, Tô An nghiêng người từ trong tủ lạnh lấy ra hai cái trứng gà tươi, thuần thục đập vỏ trứng, đổ lòng trắng lòng đỏ vào trong chảo.“Xì xèo” một tiếng, phần rìa của lòng trắng nhanh chóng ngưng kết, có bong bóng nhỏ không ngừng bốc An dùng cái xẻng cẩn thận từng li từng tí chậm rãi xúc từ phần rìa của trứng ốp lết, cố gắng không làm rách phần giữa còn chưa thành thấy tiếng cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Tô An quay đầu nhìn thoáng qua, tiếp tục lật trứng ốp la trong chảo lên, dịu dàng nói “Tô Bảo, mang dép vào.”Tô Bảo còn chưa tỉnh ngủ, vịn lấy cửa phòng ngủ đối với cậu mà nói cũng coi như là cao, cơ thể nhỏ bé gần như ghé vào trên ván cửa.“Không mang dép, hôm nay trừ đi một cái pudding.” Tô An giống như uy trứng gà đã chiên xong vào trong dĩa, Tô An lại đập một quả trứng gà Bảo mang dép lê, nhắm nửa con mắt, lần tìm lăn vào trong bếp giống như cục Bảo hai tuổi rưỡi, bước đi không quá vững, nhất là lúc chưa tỉnh ngủ, nhắm mắt lại chạy chậm đến lắc trái lắc phải, giống như con chim cánh cụt nhỏ tròn An vừa lật trứng ốp la, vừa chú ý đến động tĩnh của Tô Tô Bảo an toàn lăn đến bên người cô, Tô An mới thở phào nhẹ An hơi cúi người, để rảnh một cái tay đỡ phía sau Tô Bảo, cố ý trêu chọc cậu “Tô Bảo tỉnh ngủ chưa?”Hai tay Tô Bảo ôm đùi Tô An, mắt buồn ngủ nhập nhèm, nói chuyện mang theo giọng non nớt, run lên một cái “Tô Bảo chưa tỉnh ngủ đâu.”Tô An bày ra trứng ốp la xong, xoay người ôm lấy Tô Bảo, hôn mí mắt vẫn luôn rũ xuống của Tô Bảo, nói “Tô Tiểu Bảo Bảo, mời con đi rửa mặt trước đã được không?”“Tô Bảo mà không rửa mặt thì biến thành con gì nào?” Tô An xoa lưng của Tô Bảo “Tiểu Bảo là con mèo mướp.”Tô Bảo ôm cổ Tô An, phản bác “Tô Bảo không phải là mèo mướp.”“Ừ ừ, Tô Bảo rửa mặt xong thì không phải là mèo mướp nữa.”Ăn sáng xong, Tô An chuẩn bị đến công ty, trước khi đi nhét cho Tô Bảo hai hộp pudding, mở ra một loại phim hoạt hình giáo dục trẻ em, ôm Tô Bảo lên trên ghế sô pha, nói “Tô Bảo, con ngoan ngoãn, mẹ về ngay thôi, đừng mở cửa cũng đừng đi ra ngoài.”Nói xong, Tô An nhéo khuôn mặt mềm mại, trắng nõn của Tô Bảo, cong cong mặt mày, đôi môi đỏ xinh đẹp hé ra một đường cong “Nghe thấy chưa. Tô Tiểu Bảo, có chuyện gì hay không đều có thể gọi điện thoại cho mẹ.”Tô Bảo sinh ra đẹp đẽ, mặc dù còn chưa lớn hẳn nhưng xương lông mày cực kỳ giống người là đôi mắt, trong lại rõ ràng có thần, lông mi thật dài che phủ, càng giống như cô gái Bảo rũ mí mắt xuống, gật đầu, ngón tay nắm lấy ngón trỏ của Tô An, nắm rồi lại nắm, cuối cùng nói “An An tạm biệt.”“Tạm biệt, con trai… cục cưng.” Tô An không nhịn được, nhìn dáng vẻ không nỡ của con trai, lại hôn gương mặt cậu một -Trung tâm tài chính hoàn cầu của thành phố công ty chứng khoán tọa lạc lớn lớn nhỏ nhỏ, đầu tư cơ cấu, ngoại trừ cái đó ra còn có gần 12 công ty nằm trong danh sách Fortune 500 bao gồm ngân hàng đầu tư Chase New York, 9 tổ chức cấp chi nhánh như ngân hàng HSBC, ngân hàng Trung Tín, ngân hàng xuất nhập cảnh Trung Quốc, ngân hàng đầu tư Đức vân vân, mà trụ sở chính của ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ khu vực Châu Á – Thái Bình Dương liền đặt tại trung tâm tài chính của thành phố N.Danh sách Fortune 500 tiếng Anh Fortune 500 là danh sách hàng năm của tạp chí Fortune bao gồm 500 công ty lớn nhất của Mỹ được xếp hạng theo tổng doanh thu cho các năm tài chính tương ứng của họ.Ngân hàng đầu tư Chase New York là một đơn vị phục vụ tài chính xuyên quốc gia, nó là ngân hàng lớn nhất nước Mỹ, nghiệp vụ trải khắp hơn 60 quốc gia, bao gồm ngân hàng đầu tư, xử lý giao dịch tài chính, quản lý đầu tư, phục vụ tài chính thương nghiệp …v...v… Nó hiện là ngân hàng lớn nhất thế giới tính theo tài sản, cũng là ngân hàng năng lực lợi nhuận mạnh nhất thế giới, đồng thời cũng là ngân hàng vững vàng nhất mà toàn thế giới công bối cảnh hội nhập toàn cầu về cơ bản đã hoàn thành, mức độ coi trọng của ngân hàng đầu tư Chase của Mỹ đối với thị trường Trung Quốc tăng thêm một bước, đồng thời cũng đưa ra chiến lược Trung Quốc có hiệu quả hơn,Trong ngành suy đoán, trong vài năm tới đội ngũ quản lý cấp cao thế nào cũng sẽ đưa ra chiến lược đối phó tương mặt với sự phân tích suy đoán mãnh liệt của bên ngoài, nội bộ của ngân hàng đầu tư Chase New York hơi có vẻ yên ổn an bình, mọi thứ đều đang tiến hành đâu vào bảy giờ sáng, mấy nhà phân tích số liệu đã ăn sáng xong, tranh thủ lúc rảnh rỗi mà lướt xem tin tức mới nhất.“Ấy, còn chưa công bố sao? Lần này tổng bộ bên kia có thể nhịn đấy…trước kia có điều động, lần nào mà không phải là trận chiến cực lớn, buổi họp báo cũng sớm mở rồi.”“Boss lớn đều tới đây rồi, bên kia vẫn yên tĩnh như gà.”“Không phải tôi nghe nói, nhân vật lớn này là tự mình yêu cầu từ chức quản lý cấp cao.”“Không phải anh ta còn chưa tới ba mươi tuổi sao? Tới đây rèn luyện? Nào giống bọn trọc đầu chúng ta, hoặc là làm số liệu hoặc là đổi nghề làm quản lý.”…Tầng cao trận tiếng gõ cửa “cộc cộc” có quy luật, theo sau đó cửa phòng làm việc bị đẩy trợ lý theo thứ tự đi vào.“Đây là lịch trình gần đây, buổi chiều có một buổi hội nghị diễn đàn.” Cao Lâm đặt ly cà phê trong tay xuống, do dự hỏi “Vấn đề có liên quan đến thiết kế còn phải tiếp tục phản hồi sao?”“Tiếp tục phản hồi.” Tô Diễn nghiêng người “Để trống thời gian buổi sáng.”Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất sạch sẽ, chiếu nghiêng vào trong phòng, một tầng ánh sáng trắng thật đàn ông thân hình thon dài, lộ ra luồng lãnh đạm xa cách, xương lông mày đẹp lòng Cao Lâm căng thẳng, nhưng ngoài miệng vẫn trả lời “Được.”. Hàng lông mi dài mảnh của Tô An khẽ run rẩy, bàn tay đang bị Tô Diễn nắm lấy vô thức siết chặt một cái rồi nhanh chóng buông tên là Tô An, Tô An không nổi tiếng mà chỉ là một nhà thiết kế nội thất không chút tiếng tăm trong giới, không liên quan gì đến những bức hoạ giá trên trời, giống như nhiều nhà thiết kế bình thường khác, tiếp nhận các đơn đặt hàng, dựa trên nhu cầu của khách hàng để vẽ thiết kế, cuối cùng là gửi bản không có tin tức kia, có lẽ cô đã quên mất bản thân mình từng là An.“Có chuyện gì vậy?’’ Tô Diễn tinh ý nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của Tô An lắc đầu nói “Không sao, chỉ là chuyện công tác thôi, ông chủ bảo em lát nữa đến công ty một chuyến.’’Trong lúc nói chuyện, ngón tay đang siết chặt điện thoại di động của Tô An khẽ run rẩy, động tác rất nhỏ nhưng cũng không thể qua được mắt Tô Diễn chống hai tay bên người Tô An, nhất thời không động đậy, trong mắt tụ hội gió nổi mây phun một màu đen u An “…..”Người chồng người yêu không đủ này, anh có thể cút xuống từ trên người em được không? Anh không biết vào sáng sớm làm ra tư thế này rất dễ bị hiểu lầm sao?Vứt di động sang một bên, một tay Tô An vòng qua cổ Tô Diễn đè xuống dưới, một tay khác lướt qua cơ bắp rắn chắc nơi lồng ngực anh, hỏi “Lén lút rèn luyện à?’’Trong lúc nói chuyện, đầu ngón tay cô đặt trên eo anh khẽ xoa nhẹ một chút khiến cánh tay Tô Diễn suýt nữa đã không thể chống đỡ được, anh híp mắt nhìn Tô An thực hiện được quỷ kế, lập tức chui ra từ dưới cánh tay anh, đi vào nhà phòng tắm vang lên tiếng nước chảy tí tách tí Diễn lật người ngã nằm trên giường, cầm điện thoại di động của mình nhìn đồng hồ, bấm số của trợ đến Nhuế Như Thị thích ăn canh bánh bao nóng vào buổi sáng, Tô An nấu một nồi cháo đậu đỏ dưỡng nhan xong lại gọi thêm bốn phần canh bánh bao bao nhanh chóng được đưa đến, Tô An cầm một cái cặp lồng nhỏ, số còn lại đặt trên bàn Diễn vừa mới tắm rửa xong, nửa người trên vẫn trần truồng như cũ, những đường cong cơ bắp rõ ràng như không hề khoa trương, mái tóc đen trên trán ướt đẫm nước, lúc này có vẻ hơi biếng một miếng bánh bao thơm ngọt đậm đà, Tô An nhìn Tô Diễn liếm liếm khoé Diễn liếc mắt nhìn cô một cái, đưa tay cài nút áo sơ mi.“Đi ngay bây giờ sao?’’“Vâng.’’ Tô An ăn xong một miếng bánh bao cuối cùng, nói “Có lẽ hôm nay Tô Bảo sẽ không dậy sớm đâu, tối qua còn ngủ muộn. Đợi lát nữa mẹ thức dậy, nếu canh bánh bao nguội rồi thì có thể gọi thêm mấy cái nữa.’’“Đúng rồi, còn tiểu tuỳ tùng* của con, tạm thời chỉ cần cho nó ăn thức ăn cho chó là tốt rồi.*Người hầuTrước khi đi Tô An có nhắc đến con trai và mẹ của anh, ngay cả con chó cũng nhắc đến, nhưng lại không hề đả động đến người bị cô xem là gối đầu suốt cả một đêm là anh, nghe tiếng đóng cửa, Tô Diễn tựa lưng vào bàn ăn, không vui mím chặt dậy quá sớm, còn chưa đến giờ cao điểm của ca làm việc buổi sáng, trên đường đi gần như không gặp tắc đường, Tô An đi thẳng đến Thượng thu, bầu trời buổi sáng sương mù mênh mông, xa xa tựa như màu mực nhạt, ánh nắng ban mai phủ lên đám mây dày từng chút từng chút một, giống như làn nước trong veo trong bức tranh thuỷ mặc, làm nhoè đi vết mực nhạt ở phía xa Thừa Càn ngồi trước màn hình máy tính trong văn phòng làm việc xem các bài post trên các diễn đàn nghệ thuật nước ngoài, tách cà phê trên tay dần dần trở nên nguội của Tô An bị vạch trần, bây giờ đã truyền ra nước ngoài, ngay cả diễn đàn trường học của bọn họ cũng đang sôi sục…Nữ vương An đã từng mai danh ẩn tích bây giờ đã kết hôn và cam tâm tình nguyện trở thành một nhà thiết kế nhỏ vô danh tiểu này nói ra ai tin chứ?Nhưng Tô An thực sự đã làm như thế, tuỳ tiện vẽ một bức tranh cũng đủ để cô sống đủ ăn đủ uống lại không làm, mà lại trở thành một nhà thiết kế nội thất nhỏ bé ngày ngày cãi nhau với khách không phải là bị bệnh thần kinh sao?An là Tô An, Tô An là biết chuyện, anh cũng cảm thấy Tô An đúng là điên An nổi lên trong giới hội hoạ truyền thống Trung Quốc khi chỉ mới mười mấy tuổi, những nét bút vẽ tranh phong cảnh thuỷ mặc tuy còn khá non nớt nhưng lại cực kỳ nắm chắc về những đường nữa vì tuổi cô còn nhỏ nên được các bậc thầy tiền bối đặt nhiều kỳ vọng, một người vốn dĩ sẽ có tương lai đầy hứa hẹn trong làng tranh phong cảnh, nhưng sau đó lại không có bất cứ tác phẩm nào xuất hiện nữa, những bức tranh thuỷ mặc đầu tiên của cô đều được ký tên là Tô thế hệ xuất sắc nhất trong ngành hội hoạ Trung Quốc hiện hay chính là Tiếu Nhiễm- Hoạ sĩ có sở trường về lối vẽ tỉ mỉ, nhắc đến Tô An, ngoại trừ thổn thức thì cũng chỉ có thổn thức mà phẩm thực sự khiến cho An được mệnh danh là “Nữ Vương” chính là bức tranh “Hoa cẩm tú cầu héo rũ” được cô vẽ trong lúc còn đi là một bức tranh sơn dầu với tông màu tối, sử dụng một lượng lớn màu đen và xám, cây cẩm tú cầu héo rũ kia không chỉ héo rũ cành mà đến cả bộ rễ cũng bắt đầu thối rữa, khả năng đánh vào thị giác vô cùng mãnh chính bức tranh kia đã trực tiếp giúp cô giành được các giải thưởng lớn hàng năm, sau đó trong một lần tham dự bữa tiệc tối, cô được đông đảo nghệ sĩ trong giới nghệ thuật hâm mộ cuồng nhiệt bởi dung mạo quá mức lộng lẫy xinh đẹp và khí chất vô cùng đặc biệt, danh hiệu nữ vương cũng từ đó mà đó nữ vương mai danh ẩn tích, không có bất cứ tác phẩm nào xuất hiện trong giới còn một đám người cuồng nhiệt vẫn ở Thừa Càn đưa tác cà phê trong tay lên miệng khẽ nhấp một ngụm, hương vị cà phê đã nguội lạnh thực sự không ngon chút nào, cực kỳ những bình luận khó nghe trên diễn đàn nghệ thuật, Cố Thừa Càn không khỏi cảm thấy hơi đau chuột vào bức ảnh chụp của Tô An được đăng trên diễn đàn, Cố Thừa Càn bật cười một tiếng, bây giờ Tô An là một người sống tạm bợ không có chí tiến thủ, mặc dù hơi mơ hồ nhưng tốt xấu gì cũng có biểu cảm sinh động, thỉnh thoảng còn giận dỗi người An- Người được một đám người mất trí ca tụng là nữ hoàng lại suốt ngày bày ra vẻ mặt chán đời, dáng vẻ lạnh lùng u ám tựa như ai nợ cô ấy mấy ngàn vạn vậy.“Cốc, cốc, cốc.’’ Tô An nửa dựa vào cánh cửa văn phòng của Cố Thừa Càn, đưa tay gõ cửa.“Vào.’’ Cố Thừa Càn chỉ nói một chữ, giống như chỉ cần nói thêm một chữ nữa thì sẽ lấy mạng anh không An đẩy cửa ra, giày cao gót dẫm lên sàn nhà đi vào, khi còn cách Cố Thừa Càn không xa thì dừng lại nói “Ông chủ, hôm nay anh đi làm sớm nhỉ, có một người lãnh đạo mẫu mực vừa trẻ tuổi lại vừa có năng lực như ông chủ ngài đây, sau này Thượng Phẩm chắc chắn sẽ không ngừng phát triển, thịnh vượng phát đạt.’’Cố Thừa Càn đảo mắt liếc nhìn cô một cái, ý bảo Tô An câm miệng lại.“Ông chủ à, vị kia nhà tôi mới sáng sớm hứng thú đang dào dạt thì lại bị một cuộc điện thoại của anh phá hỏng.’’“Ngài xem, phải làm sao bây giờ?’’ Tô An một tay chống eo.“….” Nếu không phải có chuyện còn chưa giải quyết xong, suýt nữa Cố Thừa Càn đã yêu cầu Tô An cút đi.“Tự mình lại đây xem đi.’’ Cố Thừa Càn xoay laptop lại, hất cằm với Tô An đặt tay lên con chuột bên cạnh, tuỳ ý trượt vài cái, sau đó lập tức tắt giao diện.“Những thứ này thật vô nghĩ.’’ Tô An lắc đầu nói “Không phải anh vẫn luôn muốn biết tại sao tôi không vẽ tranh sao?’’Cố Thừa Càn gật gật đầu, anh thực sự vẫn luôn muốn biết tại sao Tô An lại ngưng cầm bút An nhất thời không mở miệng nói nắng mặt trời xuyên qua khẽ hở giữa các song cửa chớp chiếu rọi một thứ ánh sáng ấm áp lên chậu cây xương rồng đặt trên bàn làm nửa người Tô An đắm chìm trong ánh mặt trời, một nửa khuất trong bóng sáng và bóng tối từng chút từng chút dịch chuyển lên cao, thẳng cho đến khi cả người Tô An đều bao phủ trong ánh mặt trời.“Anh không cảm thấy những bức ảnh trước kia của tôi rất đáng ghét sao?’’ Câu hỏi của Tô An quá thẳng thắn khiến Cố Thừa Càn đang nghĩ đến vô số lý do cũng bị mắc kẹt trong đó.“Nói thật lòng đi, ông chủ.’’ Tô An cười một tiếng, nói “Nếu anh không nói thật thì hiệu suất công việc của quý sau sẽ bị giảm sút.’’Cố Thừa Càn gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nói ba chữ “Rất đáng ghét.’’Dáng vẻ chán đời của cô thực sự khiến người khác cảm thấy chán phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có ánh sáng không ngừng chuyển như cuộc đời con người, sớm nở tối tàn, từ chuông sớm đến trông chiều, chẳng bằng một đám phù du cô độc trong hoàng hôn, thế gian sớm tối trôi qua, thế gian đã đánh mất An đột nhiên mở mắt ra, ánh sáng màu vàng tràn vào trong đồng tử đen nhánh, đôi mắt xinh đẹp vô cùng, cô nói “Tôi cũng cảm thấy chán ghét, cực kỳ chán ghét bản thân mình như thế.’’Cũng giống như khi vấn đề giữa cô và Tô Diễn vẫn còn chưa được giải quyết thì cô đã rơi vào trong ngõ cụt của việc Tô Diễn không yêu cô, không dứt ra thì đẹp đó, nhưng vẫn không hoàn hảo, dường như bản thân cô trời sinh đã khuyết thiếu tình cảm, không ai dạy cô cách yêu một người như thế nào, cách thích thế giới này như thế nào, bởi vì không có cảm xúc nên đến cả những bức tranh dưới ngòi bút của cô cũng vậy, chỉ có hình không có thần, và bức tranh kia đã biến cô trở thành một nữ vương tràn đầy tuyệt biết rõ khuyết điểm của mình ở đâu, nhưng lại bất lực và bất tài, không có cảm xúc chính là không có cảm xúc, nhưng những bức tranh kia còn được người ta chào đón như như đang cười ghét thế giới này, căm ghét đến cực điểm, nghĩ đến việc tự mình bỏ cuộc, tự mình vứt bỏ, sống trong chán nản và áp cô lại không có cách nào loại bỏ tất cả những thứ này, cô không thể bày ra dáng vẻ chán đời trước mặt Tô Diễn, cô sợ Tô Diễn không thích bản thân mình như thế.“Anh biết Nietzsche không?’’Cố Thừa Càn mở to mắt.“Tôi sợ nếu tiếp tục vẽ, tôi cũng sẽ giống như Nietzsche, lựa chọn cái chết theo cùng một cách, cho nên tôi không vẽ nữa.’’Nietzsche là một thiên tài, nhưng cũng là một kẻ điên, bởi vì không có bất cứ người nào hiểu rõ mình mà nổi điên đến hết những người theo đuổi con đường nghệ thuật đều tìm kiếm linh hồn của mình, và dòng cảm xúc không ngừng trào dưng trong lòng chính là nguồn cảm lần này đến lần khác trong nút thắt cổ chai, nếu không sống lại, nếu không huỷ diệt, nếu không có giải thoát mà chỉ có cái chết, thì cho dù người nghệ sĩ có điên cuồng đến nhường nào đi chăng nữa thì họ cũng có điểm mấu chốt của riêng điểm mấu chốt cuối cùng của Tô An có lẽ chính là cuộc sống đơn giản nhất, yên ổn sống qua Thừa Càn yên lặng trong chốc lát, sau đó thở phải nhẹ nhõm một hơi, hỏi “Cô có muốn xoá những bài viết trên diễn đàn nước ngoài không, tôi có thể nhờ người giúp.’’“Không cần, chẳng có ý nghĩa gì cả.’’ Tô An nói ra những lời này, trong lòng nhẹ nhõm hơn không ít, chỉ vào tách cà phê trên bàn Cố Thừa Càn nói “Ông chủ, cà phê của anh nguội rồi.’’Cố Thừa Càn bưng lên uống một ngụm, ý thức được một vấn đề “Vị kia nhà cô là ai?’’“Ba của Tô Bảo?’’“Ừ.’’ Tô An suy nghĩ một chút rồi lại cười nói “Sau này muốn gọi điện cho tôi thì nhớ để ý thời gian nhé, dù sao tôi cũng là phụ nữ nhà lành, anh có quá nhiều tiền án không tốt, ngộ nhỡ vị kia nhà tôi cho răng giữa tôi và anh có gì đó thì phải làm sao bây giờ?’’“Khụ khụ…’’ Cố Thừa Càn bị sặc cà phê nguội, đưa tay gõ gõ mặt bàn, không chút khách khí nói “Cút.’’Tô An trợ lý gửi những thông tin mình tra được cho Tô Diễn, con trai Tô Bảo và mẹ Nhuế Như Thị của anh vẫn còn chưa thức cánh cửa kéo ban công ra, Tô Diễn dựa lưng vào lan can, lấy một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra, sau đó ném hộp thuốc lên chiếc bàn nhỏ trên ban công.“Pặc” một tiếng, ngọn lửa trên chiếc bật lửa nhanh chóng liếm trọn đầu điếu thuốc, Tô Diễn rũ mắt, hút một Lâm vẫn còn đang lần lượt gửi tài liệu đến đây, anh bấm vào một trong số đó mở ra xem rồi không thèm bấm vào những thông tin được gửi bên dưới bài đăng Weibo kia của Mộc Mộc Tử, rồi có người tìm được ảnh chụp các nhà thiết kế trên trang web chính thức của Thượng Phẩm, bức ảnh của Tô An được đăng bên dưới bình luận nhanh chóng được đẩy lên top, kết quả có bạn cùng trường của cô nhận ra đó chính là nữ vương đến nguyên nhân dẫn chuyện này, Tô Diễn cảm thấy hơi mất kiên nhẫn, trực tiếp dụi tắt điếu An vẫn không nỡ từ chối người khác giống như trước Cao Lâm sắp xếp lại thông tin, vừa cảm thán phu nhân của ông chủ quả nhiên không phải là người bình thường vừa do dự không biết có nên gửi những tin tức nước ngoài đó cho ông chủ hay không, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn quyết định gửi cho Tô Diễn khẽ nhúc nhích ngón tay, click mở vào tin tin tức dưới cùng, bản tin nhanh chóng nhảy ra, tiêu đề cực kỳ chói mắt.[ Thiên tài sa ngã, đã từng là một nữ vương bây giờ cam tâm tình nguyện làm người bình thường.]Phía dưới có không ít những lời nói khó nghe, khăng khăng chỉ trích Tô An từ bỏ nghệ thuật, cho rằng chính cuộc sống hiện tại đã huỷ hoại cô, một con người sinh ra vì nghệ thuật phải cống hiến cả đời cho nghệ Diễn khẽ nhếch môi, nhưng người đó không biết là thần thánh phương nào mà lại đánh rắm không giống người bình thường như thế. Sở dĩ một người nghệ sĩ rởm không thể trở thành nghệ sĩ chân chính là bởi vì họ cho rằng nghệ thuật là phải đưa đi xếp xó mà không nhận ra rằng bản thân nghệ thuật phải xuất phát từ cuộc sống, và cao hơn cuộc sống chính là dương xuân bạch tuyết, cũng là cây nhà lá lại vạn bước, bọn họ hoàn toàn không có tư cách khoa tay múa chân bàn luận về sự lựa chọn của vợ được âm thanh lạch bạch, Tô Diễn dụi tắt điếu thuốc, cất điện Bảo đã tỉnh nhưng khi đôi chân ngắn ngủn lộc cộc chạy ra, hai mắt vẫn còn chưa Corgi Cư Cư thức dậy sớm hơn Tô Bảo đã đi theo sau Tô Diễn từ lâu, sau khi được anh cho ăn thức ăn cho chó thì nằm dài trên ban công phơi Diễn mở cánh cửa ban công ra, nhưng không ôm Tô Bảo ngay lập vừa mới hút thuốc xong, mùi khói thuốc trên người vẫn chưa Bảo chạy vòng quanh con Corgi một vòng nói “Cư Cư dậy sớm quá.’’Corgi lăn một vòng, giơ bốn chân ngắn ngủi nhìn Tô Bảo, như muốn đáp lại lời Tô Bảo còn rên rỉ một Như Thị mở cửa tiến vào, liếc mắt nhìn Tô Diễn và Tô Bảo đang đứng ngoài ban công rồi vẫy vẫy tay với Tô Bảo, nói “Bảo Bảo đến đây với bà nội nào.’’Tô Bảo lại lộc cộc đôi chân ngắn nhỏ chạy về phía Nhuế Như Thị, con Corgi vẫn còn vừa nằm vừa lăn trên sàn nhà ban công cũng lộc cộc bò dậy đi theo sau Tô Bảo đi vào Diễn không đi vào mà trực tiếp gọi điện cho biên tập viên của Tân Hoa khi kết thúc cuộc điện thoại, mùi khói trên người anh đã tản đi không Bảo được Nhuế Như Thị bế đi ăn con được đặt vào ghế dành cho trẻ em, trên vách ngăn là cái chén nhỏ của cậu nhóc, trong bát là một cái bánh bao nước canh mà Nhuế Như Thị gắp bỏ vào cho Bảo cầm chiếc thìa nhỏ chọc vào bánh bao, vỏ bánh vừa mỏng lại mềm, vừa chọc một cái đã lập tức vỡ nát, nhân thịt chia thành hai nửa, nước canh bên trong lập tức chảy ra, nhóc con lại chọc chọc nhưng không hề ăn được một miếng.“A?’’ Tô Bảo không ăn được, ngửa mắt trông mong nhìn Tô Diễn nhìn con trai, sau đó lấy một đôi đũa sạch gắp một cái bánh bao còn nguyên đưa lên miệng thổi thổi rồi đặt bánh bao nước canh lên một cái muỗng khác, bắt đầu đút cho Tô Bảo nghiêm túc căn chiếc bánh bao mềm ngọt nhiều nước, sau khi cắn một nửa bánh bao trong miệng, nhóc con phồng má chậm rãi nhai nuốt, đôi môi nhỏ nhạt hồng hào nhanh chóng dính đầy dầu Diễn rút một tờ giấy ăn, ngồi xổm xuống trước mặt Tô Bảo, vừa đút cho con trai ăn vừa lau miệng cho cậu nhóc, không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn chút Như Thị nhìn đến quên mất cả ăn cơm..

tặng anh một tình yêu nhỏ